Verse story “Lục Kiều thời @”

TỰA

Nguyễn Du viết Kiều, “máu nhỏ qua đầu bút, nước mắt thắm qua trang giấy”.

Nguyễn Đình Chiểu viết Lục Vân Tiên, “chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm”.

“Kiều” tài hoa mà hình dung ủy lụy.

“Lục Vân Tiên” anh hùng hào sảng mà hơi gàn.

Hai cụ ơi, hãy nắm tay nhau, Kiều Lục thành đôi, tượng đài viên mãn.

Yêu hai cụ, những mong một buổi chiều bảng lảng hoàng hôn nào đó, hai cụ cùng ngồi đối ẩm trao tâm tình cho nhau, cợt cười danh lợi, gởi lời âu yếm cho con cháu ngày sau.

Ơ kìa, sông Lam hòa nước Cửu Long ồn ào mà đằm thắm hòa vào trùng dương thời đại.

Truyện thơ này cũng vì yêu hai cụ và “mua vui cũng được một vài trống canh” với tinh thần nghĩa hiệp và hài hước. Tác phẩm chứa nhiều ẩn ngữ và ngụ ngôn nhưng vì tục ca nên có những yếu tố dung tục, cúi mong lượng thứ.

Dù thế nào đi nữa: yếu tố hài hước lúc nào cũng phải có. Vậy mới “dzui”!

Tác phẩm được cảm hứng từ một bài thơ vui rất dài của một tác giả mà tôi không thể nhớ tên. Xin chân thành cảm ơn tác giả này.

Cảm ơn đã đọc truyện thơ này.

http://luckieu.locnguyen.net

Nguyễn Phước Lộc

2007 - 2008

MỤC LỤC

  1. PHẦN I

  2. PHẦN II

  3. PHẦN III

  4. PHẦN IV

  5. PHẦN V

  6. PHẦN VI

  7. PHẦN VII

  8. PHẦN VIII

◦◦◊◦◦

PHẦN I

Vân Tiên là cháu Nguyệt Nga

Nghe lời của mợ vác ba đồng tiền

Mẫm mò sang tận bên Miên

Tìm mua gái đẹp gặp liền Phong Lai

Phong Lai thằng nhóc lắm tài

Quay phim chụp ảnh ngô khoai tẽn tày

Nét tung mấy đoạn thiên thai

Quỷ kia hô hố người này giận căm

Trịnh Hâm - cô gái bán dâm

“Mại dzô” hai cậu bỏ ngầm thuốc mê

Thế rồi cuỗm hết va li

Lột tuôn hết cả áo đi với quần

Đất khách trần nhộng tưng tưng

Khóc cho nước mắt tứng từng trên mi.

Bỗng đâu tiếng thét hì hì

Họ Bùi tên Kiệm truyền kỳ võ lâm

Là tay thiếu hiệp cải mầm

Cha là đại hiệp danh sầm Ô Qua

Hét rằng hai đứa sao la

Tao đi tóm kẻ thối tha cho mày

Nói rồi nhảy vũ đằng mây

Hồi đâu giây lát túm ngay Hâm về

Váy Hâm xốc xếch ủ ê

Bèn như Đắc Kỷ làm mê anh hùng

Phong Lai tim đập thùng thùng

Nàng ơi! Đẹp quá! Ta sung thiếp tỳ

Vân Tiên khờ khạo ngu si

Tiền xin gởi lại cho đi không thèm.

Họ Bùi bỗng lại tòm tem

Nàng ơi về với ta đem nàng về

Quê ta ở Mỹ đừng chê

Nhà ta! Đô hả! ta thề như sông

Hâm kia đổi dạ thay lòng

Phong Lai bám váy, giũ xoành bỏ đi

Thế là tình cái chi chi

Nó bay nó đậu, Lai thì vẩn vơ

Vẩn vơ Lai đến bờ hồ

Nhảy ùm, vùi cả một bờ mê si.

Vân Tiên chẳng biết làm gì

Trắng tay về gặp mợ dì Nguyệt Nga

Nguyệt Nga tru tréo hét la:

“Tiền tao mày vứt con cha đứa nào?”

Thế rồi tóm cổ ném lao

Ném Tiên qua tận bên Lào ăn xin

Vân Tiên đói khát kiếm tìm

Vào chùa cắp vặt gặp liền Giác Duyên

Giác Duyên thương cảm chứa liền

Thế rồi mai mối nàng tiên Thúy Kiều

Lúc đầu Kiều chẳng có xiêu

Vì Tiên khờ khạo biết yêu quái gì!

Rồi năm tháng lạnh qua đi

Tình chồng nghĩa vợ Kiều si Tiên liền

Vì Tiên sức khỏe trâu điên

Cái gì cũng khỏe... thôi “miền” nói sau.

Vợ chồng Tiên lại muốn giàu

Bèn đem tài sản sang Tàu bán buôn

Khi đi Tiên lại rủ luôn

Tiều phu Từ Hải thuở tuồng sinh viên

Ba người chạy vạy liên xiên

Mánh la mánh lới Từ khiêng cả trời

Kiều giờ rửng mở đi bơi

Rủ Từ hú hí tơi bời nước nôi

Trăng xanh sói hú gọi mời

Quên Tiên, Kiều đã quen hơi rú rừng

Tiên rồi cũng biết, quậy tưng

Quậy rồi bỏ lại vào rừng núi non.

Dộng đầu gốc đá bo tròn

Bỗng đâu thút thít nàng sơn nữ buồn

Tên nàng đẹp lắm Thúy Vân

Người yêu bỏ lại tháng năm vẫn chờ

Trái tứ chiếng gái giang hồ

Gặp nhau tình đượm gột hồ nên cơm

Ố ồ bếp lửa khói thơm

Ngày Tiên đốn củi đêm ôm con nằm

Hạnh và phúc ở đầu non

Chả thèm đô thị bồn chồn cộ xa

Bỗng đâu dịch cúm bùng qua

Một hôm Vân bỗng như... gà lăn quay

Một đàn con trẻ thơ ngây

Theo Vân – đàn hạc lại bay về trời

Vân Tiên nhảy dựng kêu trời

Bỏ rừng về phố hận đời đi hoang...

Ngủ vùi góc phố bên đàng

Bỗng đâu xuất hiện mấy chàng du côn

Đại ca Kim Trọng hét xôm

Đấu quyền đấu cước định chồm lấy Tiên

Tiên liền xuất thủ liền liền

Ba mươi sáu thế Bùi truyền ngày xưa

Kim Trọng quỳ gối xin thua

Đại ca tha lấy mạng thừa của con

Đời Tiên một cuộc xoay tròn

Ngày làm trùm đãng thét toàn khói xăng

Một hôm mấy chú công an

Bố và vây ráp bắt quàng luôn Tiên

Anh em bè đảng tan liền

Vân Tiên vượt ngục trốn miền lãng quên.

Thở than số phận đớn hèn

Làm sao sống lại Vân mèn nàng ơi!

Phải chi biết chút y thôi

Đời mình đâu có góc trời chân mây

Bỗng đâu có một sư thầy

Thúc sinh tên gọi, trao ngay sách vàng

Hoa Đà có viết mấy trang

Với cùng Biển Thước một đoàn đem in

Là đây giấy phép rành rành

Tên nhà xuất bản “Vàng Xanh” đừng ngờ

Vân Tiên hớn hở như mơ

Thúc sinh biến mất như tờ giấy bay.

Tiên bèn đi ngược về xuôi

Tìm phương thuốc quý cứu người độ nhân

Xảy đâu vụ kiện giựt gân

Có nàng ca sỹ kiện phần lang băm

Đạm Tiên - nàng ấy hầm hầm

Vân Tiên nát dạ bần thần “lốc-gơ”

Chém cha cái số bơ sờ

Cứu người mà đến nỗi giờ ức oan

Thôi thì ta sẽ làm tàng

Đi làm nhà báo quậy càn viết nhăng

Bỗng đâu giặc giã “pằng pằng”

Tiên bèn đi lính giữ sông núi này

Những điều lầm lỗi xuôi tay

Quân trường huấn luyện Tiên nay vững mào

Ngày bình đất nước đầy sao

Tiên về thăm lại mợ nào Nguyệt Nga

Nguyệt Nga giờ đã mù lòa

Nuôi thêm thằng nhóc gọi là Giám Sinh

Giám Sinh vốn tính hiền lành

Ba người ôm lại tâm tình sáng đêm...

Lá là đom đóm sáng lèm

Lần trang vở bước Tiên thêm giấc trù

Láng giềng có cụ Nguyễn Du

Đêm ngày đối ẩm cụ đồ Chiểu thôi.

◦◦◊◦◦

PHẦN II

Vân Tiên gần tuổi bốn mươi

Đắng cay, chua mặn, ngọt bùi đã qua

Tuổi này chẳng gọi là già

Nhưng mà chim hãi la đà cành cong

Rồng gà chi chít trên mông

Vết xăm còn đó tồng ngồng lắt leo

Mảnh tình ấp ủ mốc meo

Cửa thiền rộng mở muốn theo trọn đời

Nhưng trời nào thỏa lòng người

Một hôm Kiều ghé áo tơi rách đùm

Lửa lòng dẫu tắt vẫn um

Từng cơn khói khét cay chùm lông mi

Hỏi rằng Từ láo và mi

Sao giờ nông nỗi ra chi thế này

Kiều than nó cuỗm đau cay

Vù qua biên giới xây đài mộng cao

Kiều bèn thè lưỡi liếm mau

Mà trây nước miếng lên mào mi cong

Vĩnh vờ nước mắt long tong

Đàn bà mấy kẻ thật lòng với nhau

Tiên thì thật dạ thuở nào

Dang tay mở rộng chim vào buồng trong

Kiều còn dắt mụ mập phồng

Tròn như bánh ú gà mồng nghinh nghinh

Tú bà tên mụ chình ình

Chuyên nghề tà đạo mẹ mìn trẻ con

Bây giờ tính chuyện vuông tròn

Cùng Kiều vầy cuộc Đài Loan mối ngoài

Bao cô gái dại xảy tay

Tiên nào có biết việc nài dụ hoa

Bỗng hôm có lệnh khám nhà

Tiên khi đã biết, chuyện đà xong xuôi

Ghét nàng mà lại thương mười

Thì thôi tay kiếm rong chơi giang hồ.

Một đêm ngồi ị hầm “dzồ”

Tõm tòm bỗng thấy người hồ quen quen

Ngồi xuồng châm lửa đốt đèn

Vừa châm điếu thuốc lại mèm buông câu

Tay chân run rẩy làu bàu

Trời ơi Bùi Kiệm, thuở nào có quên

Tiên bèn vội kéo quần lên

Mà quên chùi sạch lềnh mềnh bước ra:

“Dạ thưa, trời đất ta bà

Ân tình đại hiệp dẫu là dám nguôi”

Kiệm ta thỏ thẻ bùi ngùi:

“Võ công bị phế thành người lao đao

Tại con dâm tặc hỗn hào

Ta đương luyện khí nó ào... làm luôn

Ta đâu kềm nỗi rồi tuôn

Để rồi tẩu hỏa nằm xuồng đến nay

Nó bèn rứt dạ thẳng tay

Xách ta mà vứt cống ngay chẳng nhìn”

Thế rồi đồng bệnh tương liên

Tiên Bùi hai kẻ nhậu điên mồi “dzồ”

Sáng ra Bùi bỏ đi mô

Cạnh Tiên bí kiếp một bồ võ công

Là đây Đàn chỉ thần thông

Và còn thập nhị huyền công họ Bùi

Và đây có khẩu súng hơi

Dành đi bắn cá làm mồi nhậu chơi

Nhưng nào tham những đồ chơi

Tiên bèn chôn cả dành người cơ duyên.

Tiên bèn đóng một chiếc thuyền

Dong buồm du lãng kiếm miền bồng lai

Bỗng đâu trắng muốt hình hài

Dập dềnh sóng nước bóng ai thò lò

Ố ồ có một tiểu thơ

Vì thi đại học rớt mờ quyên sinh

Thể Loan nàng ấy xinh xinh

Áo quần ướt nhẹp vóc hình thon thon

Nội y sút cả teng tòn

Rõ ràng mấy nét núi non phập phồng

Cùng Tiên cục cựa trong lòng

Xì-tin nàng ấy mình còn trẻ đâu

Nhưng mừ gái bắc nhịp cầu

Ngu gì không cắn trái đào ngọt thơm

Thể Loan mỏ miệng chồm chồm

Ỡm ờ mắt liếc phồm phồm chứ anh

Em thi đại học không rành

Chứ tình ấy ứ! tập tành từ lâu!

Dập dềnh sóng nước chân cầu

Xuôi thuyền cập bến trăng thâu quá mùa.

Rồi trôi đến tận xóm chùa

U linh nhà lợp thầy bùa Võ Công

Tức là cha của Thể Loan

Hàm răng hai cặp sún còn một thôi

Bàn tay cáu ghét sình hôi

Ba năm tắm một lần rồi đã quên

Suốt ngày đóng khố tênh hênh

Quần xì không mặc trống tuênh... ối chà!

Tiên vừa thoáng gặp nhìn qua

Đưa tay bịt mũi kêu la quá trời

Võ Công tức giận ngời ngời

Thò tay vào nách vo mười viên bi

Úm ba la hóa cục xì

Cứng như là sắt, thối thì như phân

Ném vào Tiên mặt chần dần

Thành như quả mướp đen nhân thối rầm

Cho mày biết phép bùa thâm

Thất Sơn tao luyện thuở tầm học sư.

Vân Tiên chạy khóc hu hơ

Thình lình bỗng gặp “pà” xơ Hương Trà

Bàn tay mềm mại lần xoa

Bao nhiêu tanh tưởi thoáng là thành thơm

Tiên bèn trẻ lại mười năm

Thanh niên trai tráng ăn nằm phủ phê

Hương Trà phút bỗng đê mê

Ngày xưa nhà báo – rằng thề phải quên

Bây giờ chợt thấy sướng tiên

Bút cầm viết lại mấy thiên thơ tình

Lạy trời trở lại nhân sinh

Tình sâu duyên nặng là mình cũng tu

Trà Tiên - tòa soạn lu bu

Chuyên làm từ thiện giúp người gian nan

Bỗng đâu có một người sang

Là Hồ Tôn Hiến lang bang rình mò

Thế rồi chửi thật rõ to:

“Chúng mày mở miệng là lo bao đồng

Tao cho một phát là xong

Từ này thiện nọ đi tong bây giờ”

Bỗng đâu có một tờ thơ

Tên đề Bùi Kiệm là người ăn xin

Chỉ danh tên Hiến – rùng mình

Làm điều xấu tợn đích hình Việt gian

Vân Tiên cảm thấy tân toan

Bùi như gà thiến... tinh hoàn còn đâu

Mà giờ hạc nội mây ngầu

Thần long ẩn hiện nông sâu khó dò

Quyết tâm từ giã Hương Trà

Tìm trong góc bể bài ca họ Bùi.

Vân Tiên mòn gót ngược xuôi

Thèm trong vô thức bờ môi Hương Trà

Thái Lan gót nhẹ lần qua

Nụ cười cô gái bán hoa dọc đường

Đồng hành có một lái thương

Chuyên buôn cổ phiếu tên dường... Hớn Minh

Hớn Minh khẳng khái nghĩa tình

Không thèm câu nệ những hình thức xưa

Tiên này, mày hãy mua đi

Giá trần cổ phiếu công ty “Vịt Trời”

Hớn còn dốc cả gia tài

Cùng Tiên chơi cả ván bài ăn thua

Ngờ đâu chẳng được “xăm rùa”

“Vịt Trời” bay cả vào mùa thất thu

Hớn sầu ôm một cái lu

Dầm mình xuống giếng đồng xu nặng chìm

Gối giường còn lại chút tiền

Dành cho bạn mới là Tiên đừng buồn.

Ngẩng nhìn một vệt khói suông

Mà len ngoắc ngoẻo nẻo đường thế gian.

◦◦◊◦◦

PHẦN III

Chuyện người biến hóa vô vàn

Rượu càng đem ủ lại càng thơm lâu

Vân Tiên đen tóc đen râu

Mà lòng trắng cả trong màu thời gian

Tiên mua một cái la bàn

Biển xuôi bắc cực rẽ ngang cuộc đời

Gió căm căm, rét tuyết rơi

Chuyện Tiên giờ tạm lơi sang nàng Kiều.

Thúy Kiều lỡ mấy lần yêu

Bẽ bàng tàn tạ theo chiều gió đông

Một hôm đứng ngóng bờ sông

Thì đâu í ới tồng ngồng Sở Khanh

Hơi men sặc sụa nồng tanh

Tay cầm vé số tay nhanh... móc tè

Người đâu mà lại thấy ghê

Tè rồi giũ giũ, cười nhe răng vàng

Chân đi toét hoét hai hàng

Bàn tay nhơm nhớp khuỳnh càng cua cong

“Hỏi Kiều giờ muốn đi không?

Nhà ta ở tận bên hông cái chuồng”

Kiều thì nhắm mắt tay buông

Thử xem con tạo diễn tuồng xem chơi

Đến nhà Kiều mới sững người

Đầy sân hoa lá trong ngời xa hoa

Giữa nhà dựng cái linh-ga

Bệ là “láp-tóp”, khấc ba kiềng vàng

Góc nhà nghi ngút khói nhang

Trên bàn thờ phụng hình chàng “Biu-Gây” (1)

Cúng quà mấy đĩa “lu-rây”

Với cùng “ai-pốt” và bầy “hét-phôn”

Khắp nhà “quai-lét” sóng tuôn

Trên trần lủng lẳng “xéo-phồn” lắc la

Sở Khanh lần bước đi ra

Áo dài khăn đóng quần là lại không

Một chân lởm chởm đầy lông

Bên kia bắp vế xăm hồng ảnh “nuy”

Hí hì, hình của “Xin-Đi” (2)

Nàng nằm uốn éo đá thì cũng mơ

Sở Khanh giọng nhẹ như tơ:

“Ta là giáo chủ Biu-Tơ đạo lành

Kiều ơi nàng hãy tập tành

Lập trình gõ phím rành rành tự nhiên”

Đời Kiều hàm số biến thiên

Thoắt thành cô gái dịu hiền dễ thương

Bốn năm Sở dạy tận tường

“Mát-tơ” muốn học thêm trường Tự Nhiên

Sở giờ xao xuyến Kiều hiền

Miệng mồm nước dãi liên miên không dừng

Ố ồ nhảy dựng tưng tưng

Nghĩ ra một cách mà bưng lấy Kiều

Gom vàng đúc một cái ly

Bên trong đựng một... “dô-ni” màu hồng

“Rằng đây quà tặng cầu hôn

Anh cho em đấy linh hồn của anh”

Không ngờ Kiều khóc ngon lành

“Vân Tiên chồng cũ không đành lãng quên

Ngày xưa em vốn con hèn

Bây giờ nghĩ lại, lại thèm tình Tiên”

Sở Khanh mà biết chết liền

Ngẩn ngơ buông đổ hàng hiên nắng hồng

Kiều cho Sở bóp cặp mông

Đàn hồi đa đã như mồng dây thun

Sở Khanh cất giọng run run

Thôi tình gác lại nỗi buồn sẽ qua

Nhà nàng cũng chính nhà ta

“Mát-tơ” cứ học vài ba năm ròng

Biu-Tơ giáo chủ chạnh lòng

Thở dài cất bước vào phòng chơi... “game”

Ngẩn ngơ nắng tắt đỏ đèn

Kiều ngồi cửa sổ tựa xem dòng người

Vân Tiên thương nhớ chàng ơi

Bỗng đâu cửa gõ tiếng người hỏi thăm

Có hai khuôn mặt chầm dầm

Thằng cầm súng máy thằng cầm dao phay

Sở Khanh bị trói chặt tay

Tờ thư bỏ lại 3 ngày - triệu “đô”

Chúng là khủng bố nơi mô

Ghé ngang bắt cóc đòi “đô” để xài

Kiều bèn chẳng đợi ngày mai

Công an trình báo tính ngày bủa vây

Vương Tử Trực – một chàng đây

Là trinh sát giỏi bắn hay lắm tài

Tóm luôn bọn chúng ba ngày

Mừng mừng tủi tủi Kiều bay vào lòng

Sở Khanh đứng lặng trời trồng

“Nàng ơi cứng ngắt... cưới không bây giờ?”

Kiều ta bỗng nói lơ mơ

Cho 5 năm nữa em chờ Tiên đi

Nếu Tiên bặt bóng gà ri

Em trao anh cả... “dô-ni” chín hồng.

Phận người nếu có long đong

Thì mang áo yếm ủ lòng nam nhi.

-

(1) William Henry “Bill” Gates III là doanh nhân người Mỹ, nhà sáng lập và chủ tịch tập đoàn phần mềm máy tính Microsoft.

(2) Cindy Crawford là người mẫu nổi tiếng thế giới.

◦◦◊◦◦

PHẦN IV

Ứ ừ tình cái viên bi

Nó lăn long lóc mấy khi lặng dừng

Vân Tiên giữa gánh lưng chừng

Giang hồ Bắc cực tái bừng áo lông

Phất phơ kìa Giắc-Lơn-Đơn

Một thằng bạn mới lơn tơn đi cùng

Thoắt nhìn tưng tửng cà khùng

Giữa trời giá rét dưới chưn dép lào

Miệng mồm lảu bảu làu bàu

Cứ than nóng nực thuốc lào hút chơi

Hôm nay tớ muốn đi bơi

Lại còn muốn cả tắm hơi xức dầu

Tay trái cầm cái móc câu

Tay kia ngoe nguẩy hai bầu phao câu

Dây nịt là cái đuôi trâu

Cái quần rách đụp lá trầu vá che

Ngực phanh cơ bắp phô khoe

Xăm đôi dòng chữ: “Tớ nè! nai tơ”

Nhưng mà liệu có ngây thơ?

Trên lưng sói xám lơ ngơ Giắc ngồi

Vân Tiên nhìn thấy hỡi ơi

Than thầm sao lại cùng người thế ru!

Đến làng người “Ét-ki-mô”

Giắc bèn cho cả túi đồ mình mang

Còn đem mấy bịch khoáng vàng

Phóng hào xin tặng cho chàng Vân Tiên

Tiên bèn đứng lặng ngẩn nhìn

Giắc cười ha hả cánh chim ngút ngàn

Bên trời một khúc tình tang

Lời ca của Giắc như hàng gấm thêu

Rằng ta bạn của họ Kiều

“Phong” là tên gọi gió xiêu tấc lòng

Từ đây cách biệt đừng trông

Có tình xin hãy gọi thầm tên nhau

Giắc còn hú một lời sâu

“Thủy Đồng tiên nữ hiện mau dáng hình”

Rằng đây bạn mới đồng hành

Tài cao phép lạ áo xanh hí hì

Thủy Đồng cùng với Náo Mì (1)

Hai nàng tiên nữ tức thì hiện ra

Đồng, Mì da dẻ mặn mà

Mắt thì sắc sảo với nga mi dài

Dạy Tiên lời một lời hai

Nơi này cạm bẫy đường dài đa mang

Bèn cho hai cái cẩm nang

Bên ngoài đề chữ là hàng OK

Đồng, Mì tiên nữ quay về

Trời xanh mây trắng lê thê mộng vàng.

Vân Tiên một chuyến đò ngang

Tình trong ảo mộng lang thang bến bờ

Sông băng dừng gót nơi mô

Đưa đò – cậu Ét-ki-mô tên rằng

Họ Vương tên gọi là Quan

Chuyên nghề tán tỉnh mấy nàng xí xô

Cậu ta miệng dẩu răng hô

Cái mồm trơn tuột một lô đường phèn

Mắt còn dính mấy cục ghèn

Hấp ha hấp hấy bông phèn tình tang

Rủ Tiên vào một cái làng

Hát hò dê cụ lang bang tháng ngày

Một hôm Quan lại nhăn mày

Bao nhiêu tình phí đến nay chẳng còn

Một lô bồ bịch lon ton

Tiền đâu cho đủ để phon đường tình

Tiên bèn động đậy cái tình

Khoáng vàng cái bịch mày “binh” cả đời

Nhưng mà xài ít ít thôi

Tiền mà cho gái ôi thôi đừng đòi

Vương Quan lặn mất tăm hơi

Vân Tiên sốt ruột đứng ngồi không yên

Thế là nắng cả bóng xiên

Cái thằng khả ố quên Tiên mất rồi

Tiên còn có một gói xôi

Lấy tăm mà gắp hạt rồi mới ăn

Ba trăm hạt nếp đếm rằng

Làm sao xực đủ mấy năm hả trời?

Tiên bèn đi đánh cá hồi

Bắt chim cánh cụt với người ki-mô

Một ngày sóng vỗ lô xô

Chiếc thuyền đắm dạt lô nhô một nàng

Vân Tiên mắt tưởng quáng quàng

Hương Trà thuở nọ sao sang nơi này

Hai người không rượu mà say

Ôm chầm kể lể nỗi này tình thân

Trà rằng sớm tối bần thần

Nhớ Tiên đến nỗi khỏa thân suốt ngày

Tòa soạn bỏ lại riêng tây

Thuyền trong sóng cả tháng ngày tìm Tiên

Có thầy Bùi Kiệm hướng tiền

Bây giờ không biết bóng chim đâu rồi

Lại là Bùi Kiệm người ơi!

Mấy lời lạy tạ cho người trích tiên

Trà Tiên sung sướng liền liền

Mà quay trời đất đảo điên đất trời

Nơi này không thích hợp rồi

Quá trời giá lạnh dám ngồi khỏa thân!

Thảo nguyên mình đến mà mần

Phất phơ lau sậy tâng tâng khuất nhìn

Trà Tiên vó ngựa lình xình

Mà sang thảo mạc làm tình... duyên mơ

Thế là thành một bài thơ

Gái tài, trai cảm đôi bờ khít răng

Nhưng mà có biết được rằng

Phần sau hãy đọc mà phăng thêm nhiều...

-

(1) Naomi Campbell là người mẫu nổi tiếng thế giới.

◦◦◊◦◦

PHẦN V

Gió ngàn lau sậy liêu biêu

Trà Tiên nắc nẻo bỗng điều xảy ra

Hương Trà đau bụng ối chà

Vì tiêu chảy cấp mà ra tụt quần

Bờ ao chạy vội tủm tùm

Hương Trà ngồi xuống khùm khùm lưng cong

Trời ơi! đàn sấu sổ lồng

Hăm he cắn bập bờ mông của Trà

Trà bèn khóc thét kêu la

Cái mông trắng hếu vài ba dấu hằn

Vân Tiên nhìn thấy băn khoăn

Trời, sao răng sấu giống răng của... mình

Căn nhà trước mặt nhỏ xinh

Nơi miền cô quạnh thình lình tiếng ai

Ơ kìa! Kim Trọng thở dài

Ôm chầm Tiên lấy kể ngay nỗi niềm

Đại ca xa bấy nhiêu niên

Mà sao trẻ mãi muộn phiền quẳng đâu

Tháng ngày thoắt cánh qua mau

Anh em mình vẫn dài lâu tấm tình

Đệ giờ mấy cuộc lênh đênh

Về đây chăn sấu buồn tênh tháng ngày

Tìm anh chẳng gặp lâu nay

Bây giờ có cả chị đây mà mừng

Mấy con sấu láo cà tưng

Em mang mần thịt nhậu mừng ngày vui

Thế là Trà xuống lui cui

Nhóm than khơi bếp nướng trui sấu này

Ngờ đâu cái đít xát xay

Kim cười cho cả một cây thuốc thần

Vi-a-ra thuốc dược tân

Trộn hai thứ xức nhẹ bâng cái mình.

Bỗng đâu sấm nổ ình ình

Một đoàn đảng cướp hình hình câng câng

Đi đầu tên Thiết Mộc Chân

Tung hoành đại mạc chẳng mần từ ai

Thiết ta mặc áo bào dài

Cổ đeo “ra-vát” tay cài “măng-sơ”

Tóc tai thì lại bơ phờ

Trên đầu đội mũ in cờ chú Sam

Xấc la xấc láo hất hàm

Thị uy nạt nộ càm ràm với Tiên

Vân Tiên bạt kiếm chơi liền

Ngờ đâu Thiết vẫn cười nhìn: “Bùi đâu?”

Họ Kim hớt hải nói mau:

“Đại ca hãy chạy mà cầu vận may

Đệ đây không uổng kiếp này

Mà đem cái mạng gan lầy đất sâu”

Thiết liền phất khẩy tay cao

Họ Kim thành khói bay vào hư không

Vân Tiên nước mắt lưng tròng

“Còn gì mà mất, ngủm không là gì”

Chợt đâu có tiếng cười hì

Họ Bùi xuất hiện mỉm chi áo nhàu

Bảo rằng mày không xứng đâu

Trò tao là Giắc xực mau thằng này

Giắc ngồi lưng sói ngô ngây

Vẫn là dáng điệu thuở ngày gặp Tiên

Giắc bèn đấu chưởng liền liền

Thiết ta đuối sức gan liền vẫn chơi

Thiết bèn bóc hột mít xơi

Mà rồi bủm bủm xì hơi độc ngầm

Giắc đâu ngờ – bỉ ổi thâm

Tưởng rằng chạy tét là cầm chắc thua

Cuồng phong bỗng táp gió lùa

Hàng Long thần chưởng mà vùa Mộc Chân

Kiều Phong nộ khí rần rần

Giờ đây xuất hiện đạp bằng tà ma

Thiết ta thút thít xin tha

Kiều Phong khinh rẻ lột ra áo quần

“Từ nay mày phải truồng trần

Nếu mà có mặc cái thân khó toàn”

Giắc, Phong, Tiên lại hân hoan

Hương Trà cùng bọn nhập đoàn liên hoan

Nhưng Bùi giờ lại mây ngàn

Chim bằng vô định bóng hoàng hôn trôi.

Hôm sau Trà ói mửa rồi

Kiều Phong tinh ý! ôi thôi có bầu

Giắc bèn thở một lời sâu

Vân Tiên sốt ruột nói câu giã từ

Giắc, Phong thoáng chốc đứ đừ

Nhưng rồi vẫn lặng lời từ biệt nhau

Càng nhiều lời sẽ càng đau

Ngàn cân không nặng bằng câu thơ tình

Trà Tiên một gói hành trình

Mà vào Từ Dũ xinh xinh bé mầm

Bỗng đâu có một thư thăm

Giám Sinh đưa gởi lời thầm nhắn mau

Nguyệt Nga gió cả cây cao

Lắt leo sắp gãy anh mau hãy về

Bước chân dài ngoẵng lê thê

Lời Trà êm dịu: “Hãy về không sao!”

Vân Tiên bước thấp bước cao

Hai bên nặng cả nao nao đôi đầu

Ngẫm mình qua mấy nhịp cầu

Trà, Vân hơn cả tình sâu mộng thường

Nhưng Vân giờ một làn sương

Thì Trà nguyện gắng giữ đường ấm êm

Còn Kiều thoảng chút êm đềm

Giác Duyên chùa nọ đêm đêm nến dài

Thể Loan nàng đã về ai

Vẫn còn bé bỏng vẫn đài các ư!

Chần chần bóng ngả sông thu

Chênh chênh thấp thoáng tù mù lửa soi.

Lần trang sách cũ mà coi

Tiên còn ư ử ngâm đôi thơ Kiều

Trùng tên với cả người yêu

Mà sao nàng ấy đáng yêu quá chừng

Nguyễn Du gặp lại chắc mừng

Cụ hàng xóm ấy dễ cưng quá trời

Về nhà hỏi một lời thôi

Em Kiều của cụ đáng mười Kiều tôi

Đâu ngờ năm tháng đã trôi

Kiều giờ đã khác Kiều người năm xa.

Bước chân về gặp Nguyệt Nga

Ngờ đâu mợ ấy bà già khỏe ru

Giám Sinh mập tít thù lù

Bồ thêm con bé cái lu ú ù

Hoạn Thư con bé lu bu

Chào Tiên tíu tít cúc cu giỡn đùa

Vân Tiên xịt khói hơn thua

Phần sau hãy đọc, phân bua thêm nhiều.

◦◦◊◦◦

PHẦN VI

Nguyệt Nga bỗng chốc đăm chiêu

“Mợ giờ già yếu lắm điều cô đơn

Mà đêm gió lạnh từng cơn

Thèm trong hơi ấm dâu con thâm tình

Có con nhóc ở xóm mình

Mợ giờ muốn có nhà mình đón dâu”

Nguyệt Nga chưa nói hết câu

Vân Tiên nhảy dựng đụng đầu xà trên

“Con giờ lắm những chênh vênh

Hương Trà bụng bự lênh đênh trong đời

Làm sao tính được hả trời

Số mình em út lơi khơi phát phiền”

Nguyệt Nga giãy nãy liên miên

“Mầy mà không chịu tao điên chết liền

Kênh Nhiêu Lộc – nước suối điên

Tao đem mà uống mày khiêng tao về

Có con hàng xóm đừng chê

Tên Xù đẹp lắm mày mê nó liền”

Vân Tiên ơi hỡi Vân Tiên

Thừng tình nó quấn bò điên phải cày

Em Xù toét miệng má hây

Là cô dạy trẻ bóng bay tén tèn

Xù hay khoái những lời khen

Khi cười má phính “thổi kèn” khỏi chê

Đến ngày đám cưới Tiên dê

Em Xù tít mắt bụng xề nước tê

Vân Tiên “théc méc” khi phê

Tên “xù” mà lại không hề có lông?

Tình trong ánh nến má hồng

Xù ta đẹp lắm trăng lồng vàng sao

Vân Tiên tim đập nao nao

Mỗi người một vẻ tính sao bây giờ

Rồi đem viết lén tờ thơ

Trà ơi hãy đợi, chút chờ tình anh

Hôn Xù mấy cái rồi nhanh

Đăng trình khăn gói trời hành đường xa

Giám Sinh cùng với Xù, Nga

Hoạn Thư thoăn thoắt làm gà chia tay

Sầu đâu trắng nở đọt cây

Nguyệt Nga sung sướng Tiên đây rĩ rầu

Muôn đời con kiến nó bâu

Mật nào chả ngọt móc câu kiến càng

Tối trời hàng xóm bước sang

Căn nhà nho nhỏ cạnh ngang tối hù

Cụ đồ Chiểu cụ Nguyễn Du

Cháu chào hai cụ đú đù đi xa.

Vân Tiên trên bước đường xa

Trở về Từ Dũ ối chà nước tung

Một cơn bão lũ miền Trung

Cuốn phăng bệnh viện biết lùng nơi nao

Hương Trà lưu lạc phương nào

Giờ đây trắng xóa trong màu tang thương

Trời mang một góc tình thương

Vân Tiên nức nở bên đường tịch liêu

Rồi trong gió thoảng buổi chiều

Một “tay” sư cụ buồn hiu đứng nhìn

Bên tay sư – cô bé xinh

Tay kia thịt chó tình tình nhâm nhi

Hỏi rằng buồn cái nỗi gì

Đời ta vui lắm, tên thì Tuệ Hoan

Tuệ Hoan sư cụ càng ràng

Rủ Tiên bảng lảng tìm hoan lạc đời

Vân Tiên hứng chí lên khơi

Sông hồ quên lấy cuộc đời sắc không

Thế rồi quay cuộc mòng mòng

Cùng tay sư cụ long bong bến bờ

Tưởng rằng sư cụ nhuốc nhơ

Chuyên nghề gái gú cù bơ tầm phào

Ngờ đâu bóng cả trăng cao

Lạt Ma phật sống kinh vào huyền không

Vân Tiên trên bước ruổi rong

Nẻo tình như cuộc tồng ngồng khỏa thân

Tuệ Hoan tưởng những lần khân

Nào ngờ một sớm bất thần lăn quay

Thế là tan một giấc say

Cái hòm Tiên đóng, giường này Hoan ơi!

Ngờ đâu một sớm rụng rời

Cái hòm nhẹ hẫng xác người mất đâu

Thế là một giấc Trang Chu

Cao nhân thế ngoại họ Bùi và Hoan

Vân Tiên lột xác đổi hoàn

Phất phơ áo trắng lang thang tìm Trà

Một hôm quán phở đằng xa

Dừng chân ăn uống gặp là người quen

Vợ chồng Từ Hải chập cheng

Chuyên môn đánh đập kẻ hèn làm công

Có cô gái nhỏ cà bông

Yếu thân cô thế cái mông nát nhừ

Vân Tiên nổi giận hừ hừ

Đập tên Từ Hải dập mu cho chừa

Một tay trí thức từa lưa

Là Hồ Tôn Hiến phân bua thêm rằng

“Nỗi niềm có những băn khoăn

Thôi thì nhân nghĩa tình bằng huề đi”

Vân Tiên bỗng thấy hồ nghi

“Việt gian thuở nọ sao thì tốt ghê?”

Tôn Hiến bỗng lại cười hề:

“Chuyện xưa tích cũ đừng chê, buồn lòng”

Vân Tiên từ giã đi xong

Hiến và Từ Hải rắp tăm làm càn

Đánh cô gái – bất xang bang

“Phận mày – con kiến la làng được sao?”

Những quân khốn nạn vờ cao

Mà luôn thấp chũn hèn nào cũng ghê

Sa-tăng địa ngục lần về

Giấu hình giữa cõi đi về thế gian

Tình tang ơi hỡi tình tang

Chuyện Tiên lắm những quáng quàng... sang trang.

◦◦◊◦◦

PHẦN VII

Vân Tiên đến một ngôi làng

Nhà đâu không thấy chỉ hang hóc đầy

Mọi người đói khổ lắt lay

Đi đào dầu mỏ cho bầy trưởng thôn

Trưởng thôn tên Bút sồn sồn

Là tay cao thủ quyền côn đứng đầu

Vân Tiên tức giận quát mau

Một quyền ra sức chiêu đầu Tiên đua

Thế là kiếm bạt như mưa

Bút ta chống đỡ chạy mua thương thần

Đây là vũ khí tối tân

Đầy trời tên lửa làm Vân Tiên nhào

Cái đầu Tiên váng ngàn sao

Khắp người thương tích chỗ nào lành đâu

Bỗng đâu trời tối đất sầu

Võ Công làm phép cứu mau Tiên về

Khi Tiên thiêm thiếp ngủ mê

Thể Loan chăm sóc vỗ về giấc sâu

Vân Tiên váng mắt nhức đầu

Khi ngồi tỉnh lại buồn rầu ăn xôi

Võ Công bổi hổi bồi hồi

Vì xưa tức giận ôi thôi đừng phiền

Bây giờ tay Bút quậy điên

Bắt người rồi lại xích xiềng quái ma

Ta đây tài phép thua xa

Vào trong non thẳm để mà trốn đây

Vân Tiên nửa tỉnh nửa say

Bùi, Hoan ở chốn nào đây mà tìm

Ai mang cục đá ném chìm

Mặt hồ váng vất nỗi niềm mang mang

Bỗng ồ! hai cái cẩm nang

Đồng, Mì thuở nọ còn mang bên mình

OK hàng chữ xinh xinh

Cao su bao một cái hình Giắc đây

Bao kia một tấm hay hay

Là hình cái móc mà tay Giắc cầm

Lạ sao lời lẽ uyên thâm?

Nát đầu Tiên nghĩ lầm thầm chưa ra

Võ Công bỗng hét cái: “A!”

Phải chăng câu pháp phá là thương kia?

Tiên bèn hú gọi Giắc dìa

Cầu mong cho Giắc chàng kia hãy về

Vẫn ngồi lưng sói ngô ngê

Rượu chè bê bết lê thê làu bàu:

“Thương kia sức mạnh ghê màu

Chuyên nghề đánh thẳng – đón đầu là thua

Thắt lưng tiến sát mà vùa

Móc câu du kích ta xua đường vòng

Nó đánh – ta chạy long bong

Để khi nó mệt đập mồng nó đau”

Giắc bèn tay trái giở mau

Cổ tay bị chặt lắp vào móc câu

Vân Tiên thương cảm rầu rầu

“Ngày xưa mình có biết đâu nỗi niềm”

Giắc cười ngọt nước dừa xiêm:

“Thần câu tuyệt kỹ nào tìm được đâu!

Kiều Phong thần chưởng nhiệm màu

Đôi phần nể mặt cái câu thằng này

Thiết Mộc Chân – chỉ đùa say

Nếu mà ta giật cũng bay cái đầu

Chuyện tầm phào – có xứng đâu

Cõi người hãy giữ một câu nhân tình

Nhưng mà tay Bút dơ hình

Cường hào ác bá phải binh nó liền”

Vân Tiên đảm lược chịu liền

Bàn tay xin bỏ để xiềng móc câu

Giắc bèn đôi mắt chớp mau

Mà lòng nhỏ lệ thẳm sâu hút nhìn

Giắc cười nói nhỏ với Tiên

“Hãy dùng câu kiếm thay liền thủ câu

Dẫu rằng chẳng thể bằng đâu

Cũng là đủ để giật hầu Bút kia”

Giắc truyền bí quyết lia chia

Một chiêu tối hậu – Bút dìa với ma

Hôm sau vẫn thế như mà

Vân Tiên thương tích lắc la cái mình

Bút ta ngạo mạn đứng nhìn

Mèo già vờn chuột xính xình tung tăng

Bỗng đâu thép lóe cái băng

Móc câu chợt chớp, giật phăng nửa mình

Thôi rồi một đống như sình

Thần câu đoạt mệnh – bỏ mình tà ma

Lời đồn chẳng thể nào nào ngoa

“Chỉ là ánh chớp” mới là thần câu

Ngậm ngùi ngọn cỏ dàu dàu

Vân Tiên đứng lặng trong màu hoàng hôn

Bên trời bẻ kiếm buồn chôn

Thần câu xin để lời đồn khói mây.

Thể Loan lém lỉnh má hây

Chạy bay đến nắm bàn tay Tiên về

Ứ ừ anh hãy đừng chê

Bây giờ có mệt vẫn mê... làm liền

Mệt! Anh có liên xiên

Không sao! Em vẫn cứ ghiền anh luôn

Vì anh... hí hí... tuôn tuôn

Hôm nay dẫu oải mình tuồn hôm mai

Vì anh khỏe lắm dài dài

Kiếm kia bị gãy kiếm đây vẫn còn

Cái này vẫn tưởng bé hon

Mà khi bự chảng ton hon em cầm

Ố ồ nóng hổi hâm hâm

Lên tiên em chỉ cần cầm vài giây

Thể Loan như thể bóng bay

Tròn la tròn lẳng đè ngay kiếm này

Vân Tiên lại gặp cấn gay

Đứt hơi mà vẫn... trồng cây giữa trời

Bướm kia phấp phới vờn khơi

Thể Loan - kỵ mã làm người Cổ Mông

Bỗng đâu nước lũ tràn đồng

Bồng Loan, Tiên chạy tồng ngồng lên non

Ối giời lắm những chon von

Chuyện Tiên lắm những... để còn phần sau.

◦◦◊◦◦

PHẦN VIII

Tối trời sườn núi cao cao

Căn nhà bé tẹo thì thào Anh văn

Phương Hồ cô giáo trẻ măng

Thân hình múp máp miệng tăng tăng cười

Vân Tiên đứng ngẩn trồng trời

Người đâu đẹp thế lơi khơi nơi này

Phương Hồ cười mỉm tóc mây

Liếc nhìn tủm tỉm: “chàng này! quần đâu?”

Vân Tiên mặt thẹn đỏ ngầu

Thể Loan ghen tức lầu bầu đi vô

Thế là câu chuyện Phương Hồ

Lên non cõng chữ mấy bồ tiếng Anh

Ở đây non thẳm rừng xanh

Mấy em đóng khố vẫn rành tiếng tây

Phương Hồ bí mật xì đây

Ở đây thỉnh thoảng tiên hay giáng trần

Bọn này hay nói tiếng Anh

Vì chưng du lịch phải rành đó thôi

Mấy em sơn nữ xí xồi

Ban ngày đóng khố đêm rồi quần “din”

Tiền vô nước chảy như nêm

Những điều bản sắc phải thêm giữ gìn

Bọn tiên lắm những khùng khìn

Sẵn sàng chi đẹp khìn khìn tào lao

Trên trời khổ hạnh hanh hao

Thèm trong nhân thế lao xao bóng người

Phương Hồ nước miếng không rơi

Cái duyên khả ái lặn rồi lại lên

Bóng nghiêng nắng ngả chênh vênh

Thể Loan bên cạnh, tâm tình nơi nao

Phương Hồ nhỏ nhẹ thanh tao

Đồng, Mì hai chị chung vào nhà tiên

Em đây phạm lỗi non tiên

Xuống trần một chút hồn nhiên vui đùa

Đến giờ hơn bốn chục thu

Mà như con gái ôn nhu “chết” người

Vân Tiên phút chốc lả lơi

Đèn trong bóng ảo ru hời tình ơi!

Thể Loan tức giận tràn hơi

Đùng đùng bỏ chạy đến vời Võ Công

Võ Công cười hệch như bông

Năm thê bảy thiếp cũng không lạ màu

Vân Tiên không bỏ mày đâu

Thôi thì chung hưởng chia câu thơ tình

Đàn ông lắm nỗi “đa tình”

Kèm thêm hai chữ “chung tình” cũng hay

Thể Loan quên mất cú cay

“Em đây gọi chị thẳng ngay tấc lòng”

Vân Tiên bỗng lại chạnh lòng

Trà, Kiều biết ở lông bông nơi nào

Còn Xù cười toét má hây

“Thổi kèn” thuở nọ nghề này quá phê.

Bỗng đâu số 7 bão về

Cửa nhà tan nát chẳng hề còn đâu

Thể Loan bộp chộp mặt nhàu

Võ Công chậm chạp buồn rầu suy tư

Vân Tiên quyết đoán đứ đừ

“Phương Hồ nàng hỡi phép mừ có chăng?”

Hồ rằng em đã người trần

Linh đơn để lại bâng khuâng nơi nào

Nàng ta suy trước tính sau

Trong màu xanh dịu có màu thúy thâm

Em biết kỹ sư cống hầm

Tên là Đức Cống tài thần nghề hay

Bách Khoa tốt nghiệp trường này

Cầu đường, nhà cửa hắn xây tuyệt vời

Bây giờ em sẽ gọi mời

Cậu ta xây hộ nhà nơi bão rồi

Em nghe cậu ấy bồi hồi

Vì chưng hiếm muộn thèm nôi bé nằm

Cậu ta lấy vợ mấy năm

Mà đêm hai đứa chỉ nằm buồn thiu

Em đây có biết mấy chiêu

Rượu bìm ngâm với mấy liều thuốc tiên

Cậu ta với vợ uống liền

Ngày dài đêm sáng bụng xiền bự to

Cậu ta vốn dĩ khỏe to

Thuốc em chắc sẽ khỏi lo, nghiệm liền

Đức Cống bụng dạ rộng hiền

Tâm tình quảng đại thích khiêng việc người

Huống hồ mình đã trả mời

Thuốc tiên cậu ấy mừng rơi mắt nhìn.

Đức ta khoái chí lình khình

Xi măng một bịch bên mình đeo mang

Tay cầm mấy cọng sắt gang

Chỉ trong mấy bữa thênh thang mấy nhà

Cậu ta chem chép ba hoa

Không ngờ chuyện thật hơn là lời kia

Đức ta cười nói hi hia

Rượu bìm xin vội chạy dìa nhà riêng

Hố ham chẳng kể lời khuyên

Vội tu một phát hết liền rượu tiên

Í a í ới liên xiên

Trời ơi chết tía! vợ hiền mau ra

Rồi trong mấy tháng chẳng xa

Sinh tư, bốn đứa do là hố ham

Nuôi con thiếu thốn tính làm

Đức, Tiên hợp tác để kham nhà thầu

Cùng Tiên xây một cái cầu

Cần Thi tên gọi gái bâu bến bờ

Có tay giáo chủ Biu-Tơ

Sở Khanh ngày nọ xin mờ góp chung

Ngoài ra có bác áo thùng

Để râu cứt mũi tùng tùng tham gia

Dẫu rằng tài trí vươn xa

Chết danh tên gọi là “Già-mà-ham”

Già ta một chốc làm xàm

Bày trò ôm iếc quên ngâm trụ cầu

Thế là một nhịp rơi mau

Của tiền sinh mệnh sông sâu ơ hờ

Vân Tiên nổi quạu quát to

Già ta khẳng khái chịu lo đền liền

Mấy năm quặt quẹo ngày xiên

Bụi mờ ánh mắt nơi miền sông sâu

Mồ hôi nước mắt cây cầu

Bây giờ thành vóc như lâu đài vàng

Đức, Già, Tiên, Sở liên hoan

Cụng ly đôm đốp la làng xênh xang

Tiệc vui Sở gọi một nàng

Xin đây giới thiệu là hàng phu nhân

Hôm nay vừa đủ bao năm

Tiệc này sẵn dịp gọi mần ngày vui

Từ trong vóc sáng rạng ngời

Một nàng diễm tuyệt thẹn rơi hoa nhìn

Một tay gõ phím xinh xinh

Tay kia nhịp phách khúc hình câu ca

Tưởng rằng thế giới ta bà

Chỉ như bóng nhỏ cái hoa tặng nàng

Từ trong túy lúy thênh thang

Tỉnh người Tiên lại rụng ngang tấc lòng

Nàng kia cung phách vừa xong

Quay đầu nhìn lại ngã ngang cái đùng!

Lá là lắm những bung xung

Phần sau hãy đọc mà lùng... vì sao?

(Còn tiếp)