Art‎ > ‎Poetry‎ > ‎

Collection “Vẽ”

TỰA
Trong những tập thơ trước, tôi đã vẽ ra cho các bạn một bức tranh đầy cảm xúc với những con người rất thật, những chuyện tình rất thật nhưng cũng đầy tưởng tượng vượt ra không thời gian hiện tại. Thơ tôi, xem trọng nhạc điệu hơn niêm luật, nửa bình dân nửa bác học, nửa thanh nửa tục, nửa thâm trầm nửa hài hước, nửa quái dị nửa ngây thơ, nửa hiện đại nửa cổ kính, có những con người trần tục đủ ngành nghề, có thần tiên, có yêu ma, có anh hùng, có mỹ nhân, có nước mắt, có nụ cười, có chuyện hoang đường, có tin sốt dẻo và đủ thứ. Tôi bắt gặp tôi trong đấy và rất vui nếu biết bạn bắt gặp bạn trong đấy.

Với tập thơ mới với tên là “Vẽ”, tôi sẽ vẽ một bức tranh mới với mong muốn bước vào địa hạt siêu huyền, những con người/sự việc có thể là thực nhưng sẽ trở thành những hình siêu thực trong bức tranh ấy. Tất cả không còn cụ thể nữa. Tên tất cả bài thơ đều bắt đầu bằng chữ cái “H” viết tắt từ “Hình” cùng với số thứ tự. Ví dụ, H1 là bài thơ thứ nhất tượng trưng cho hình siêu thực 1. Tất cả mảnh ghép siêu thực tạo thành bức tranh siêu huyền mang tên “Vẽ”.

Rất mong các bạn đón nhận tập thơ “Vẽ”.
http://ve.locnguyen.net

Nguyễn Phước Lộc
2016-now

MỤC LỤC

  1. H1
  2. H2
  3. H3
  4. H4
  5. H5
  6. H6
  7. H7
  8. H8
  9. H9
  10. H10
  11. H11
  12. H12
  13. H13
  14. H14
  15. H15
  16. H16
  17. H17
  18. H18
  19. H19
  20. H20
  21. H21
  22. H22
  23. H23
  24. H24
  25. H25
  26. H26
  27. H27
  28. H28
  29. H29
  30. H30
  31. H31
  32. H32
  33. H33
  34. H34
  35. H35
  36. H36
  37. H37


◦◦◊◦◦

H1
Hơi biển đã len vào trong gió cả
Sóng vỗ mạn thuyền sao lại ngả nghiêng
Anh hãy làm thơ và hãy rồ điên
Em sẽ buộc chim bay vào cẳng ngỗng.


◦◦◊◦◦

H2
   Lỗ tai vẫy gọi mời chào
Tâm hồn kiêu hãnh ngoại giao tuyệt vời
   Ồ ba má! Tráng sĩ rồi!
Cầm cờ chạy tít rong chơi địa cầu.


◦◦◊◦◦

H3
   Tám năm tỉ mỉ tì mì
Thêu thành câu chuyện thầm thì không tên
   Trời cao gió lộng diều lên
Áo choàng hiệp khách vẫn phần phật bay.


◦◦◊◦◦

H4
   Nàng là hoa nở cây keo
Bỏ chàng khoa học đi theo tiếng tình
   Hai lần dân chúng tôn vinh
Cuối cùng vẫn được trung trinh với đời.


◦◦◊◦◦

H5
   Tháng năm biến đổi vô thường
Kẻ còn người mất, anh hùng đại gia
Minh quân biết chắc là quy luật
Truyền nhân vẫn có kẻ thật lòng.


◦◦◊◦◦

H6
   Đại nhân nằm võng thở dài
Trong đầu phác họa lâu đài công nhân
   Trời nam đã định, chưa đâu
Lá xanh đừng vội ngả màu thời gian.


◦◦◊◦◦

H7
   Có chàng kịch sĩ là trùm
Gan lì hết sẩy xám hồn chịu chơi
   Miệng to tròn tợ viên bi
Bên trong đựng thứ thuốc gì, chịu thua
   Chàng nói rồi lại phân bua
Đẹp trai thì sẽ làm vua rất cừ.


◦◦◊◦◦

H8
   Phu nhân hí hửng cười tươi
Chồng là vũ khí tuyệt vời đó nghe
   Những lần đấu vật lăm le
Phu nhân cóc sợ ông nghè trạng nguyên
   Thời gian mấy độ truân chuyên
Vẫn đầy nghị lực với quyền biến mưu.

Nếu ý chí muôn dân đem tấc lòng phù trợ
Trời sẽ chiều, hiến pháp tỏa hào quang.


◦◦◊◦◦

H9
   Vì chưng táo tợn buổi đầu
Thánh nhân đành phải quẩy bầu non sông
   Đá vàng kể chuyện thần long
Buồn vui thiên hạ trong lòng bàn tay.


◦◦◊◦◦

H10
Quyền mưu đến tận cùng cội rễ
Làm sao chia thịt cho thật đều
Trong lòng chất chứa bao nhiêu thứ
Cởi truồng nên mới được qua sông.


◦◦◊◦◦

H11
Mối thù chôn sống không cần trả
Không cần bá nghiệp để vì nhau
Đại ca hãy gắng thành vương đạo
Âm hồn bọn đệ sẽ siêu sinh.


◦◦◊◦◦

H12
Từ buổi cày thuê ôm chí lớn
Gậy gộc vùng lên đấu gươm đao
Tướng quân trót quên người cùng khổ
Dẫu thành hảo hán cũng như không.


◦◦◊◦◦

H13
Từ buổi mài gươm thề bóng nguyệt
Huyết tẩy mối thù của kiếp nô
Tướng phụ nhìn xa rồi bật khóc
Đại hiệp buông lòng với núi sông.


◦◦◊◦◦

H14
Dẫu được làm vương ta đếch chịu
Làm ma bất tử sẽ sướng hơn
Chuyện thật như đùa sao đỏ mắt
Một nắm xương tàn với núi sông.


◦◦◊◦◦

H15
   Rối bù sợi tóc đâm ngang
Mê trai nên phải cầm đàn tịch tang
   Ông trời đãi ngộ hồng nhan
Thạch Sanh nhiều lắm xếp hàng đợi em.


◦◦◊◦◦

H16
   Ừ thì trở lại bến sông
Vẫn màu hổ phách anh hùng lưu li
   Bây giờ điện đóm lu bu
Trăng xưa còn đó, đèn dầu lại không.
-
(*) Họa thơ Xuân Sách - Chân Dung Nhà Văn.


◦◦◊◦◦

H17
Kèn cựa trong đời ở đâu cũng thế
Hành nhân lưu lạc đến phương nam
Hãy sống vì thơ say sưa bí tỉ
Ánh sáng trên đầu sẽ rực sắc phù sa.
-
(*) Họa thơ Xuân Sách - Chân Dung Nhà Văn.


◦◦◊◦◦

H18
Mấy độ trăng tàn soi bóng nguyệt
Người còn lầm lũi với thi ca
   Cung đình chỉ thế mà thôi
Làm sao sao chứa nổi con voi to sù.
-
(*) Họa thơ Xuân Sách - Chân Dung Nhà Văn.


◦◦◊◦◦

H19
Anh vẫn lắm lời và hay xạo sự
Anh có thật là hoàng tử của em không?
Em đã chớp mắt thì đây xin chịu
Thể theo chuyện cổ mà tin tín “tìn”.


◦◦◊◦◦

H20
   “Dế mèn lưu lạc mười năm”
Để o chuột gặm nỗi buồn riêng chung
   Miền Tây sen vẫn đỏ hồng
Trăng thề rọi bãi cát vàng đảo hoang.
-
(*) Họa thơ Xuân Sách - Chân Dung Nhà Văn.


◦◦◊◦◦

H21
Nếu trách trăng xưa còn lỡ hẹn
Vài đường kiếm thuật múa cho khuây
   Ơ kìa một nhóm hay hay
Nhìn gương Đại Số mà ngây cả người.


◦◦◊◦◦

H22
Bên đông hồ chuyển xanh vờn mắt
Mộng thấy Đường thi hoa tuyết bay
Một đóa phù dung say sớm tối
Trăm năm chẳng đáng với một ngày.


◦◦◊◦◦

H23
Lá thư ngày trước chườm lục thủy
Trời đất trao tay bỗng lạ lùng
Hốt nhiên cát bụi thương tiền kiếp
Em có còn nhớ đến anh không?

Em có còn nhớ đến anh không?
Chuyện cũ ngày xưa chớ bận lòng
Em lấy chồng đi anh cúng tặng
Ba ngàn quả núi chín con sông

Ba ngàn quả núi chín con sông
Hờ hững tình buồn nhẹ như không
Buổi ấy trăng đưa ngoài cửa sổ
Hãy cắt dùm anh những chấn song
Ôi làn môi mọng đỏ!
Chạm vào sao buốt tận chân răng.


◦◦◊◦◦

H24
Cứ ngỡ mười năm trôi chóng mặt
Đá sỏi hồn nhiên hát vỡ lòng
Kiếm pháp bật ra thành quái dị
Không ngờ lại thẳng biến thành coong (1).
-
(1) Theo phép gõ chữ tiếng Việt TELEX, gõ hai chữ “oo” sẽ thành chữ “ô”.


◦◦◊◦◦

H25
   Thơ hay, cảnh đẹp, người xanh
Cả ba cái ấy quện thành bòng bong
   Và thêm đỏ choét môi hồng
Nụ cười tươi tắn hớp hồn trai tơ.


◦◦◊◦◦

H26
         (Ngỏ - Tặng Hồng Tường).
Hỡi Bậy Bạ, hãy cùng ta rong ruổi
Đi dưới trăng và bóp vú non cao
Những dung tục, những tầm thường ma mị
Kết cho thành
                       nhiễm sắc thể hai mươi tư. (1)

Hỡi Hoang Tưởng, hãy cùng ta say tít
Chạy đất bằng mà cứ ngỡ trên mây
Những zíc zắc đường tình năm bảy lối
Kiến cành đa mọc cánh hóa chuồn chuồn. (2)

Hỡi Mộng Mơ, hãy cùng ta ước hẹn
Ngàn năm mới lạ chuyện thần tiên
Ta sẽ phong em làm vương hậu
Em hãy bằng lòng để... trị vì anh.
-
(1) Cặp nhiễm sắc thể 24 là ý tưởng trong bộ phim Doom bởi đạo diễn Andrzej Bartkowiak.
(2) “Con kiến mà leo cành đa. Leo phải cành cộc leo ra leo vào...” - Ca dao Việt Nam.


◦◦◊◦◦

H27
         (Chịu - Tặng Mai Hân).
- Chúa dụ rằng hãy vào nước Chúa
Những thiên thần có cánh thích bay
- Tôi chỉ thương những âm hồn bất tử
Con lạc đà vạn dặm trường chinh.

- Chúa dụ rằng cô nàng xinh đẹp
Những dịu dàng xỏ chỉ luồn kim (1)
- Nếu bốn phương không còn phù trợ
Lấy gì mặc cả để cưới nàng?

- Chúa bực mình, ngươi hãy vào đạo
Nghiệp chướng anh hùng ta rửa sạch cho
- Nếu tấm lòng đong bằng biển cả
Làm thánh nhân uống rượu với ngài.
-
(1) Có bài dân ca Quan Họ “Se Chỉ Luồn Kim”.


◦◦◊◦◦

H28
   Cái khăn chít quặng mấy quầng
Trên đầu đội cả một vầng khổ lao
   Bổng bay đen đỏ cuộc đời
Như trăng đáy nước vỡ rồi lại vuông
   Nói cười cạn chén rượu suông
Người đi để lại nỗi buồn không lưu. (1)
-
(1) Có điệu “Lưu Không” trong nghệ thuật Chèo.


◦◦◊◦◦

H29
         (Ngộ - Tặng chị Xuân Phương).
Một chiếc bè lau thả bao điều mộng mị
Người đứng nhìn trai gái hát giao hoan
Người xuôi dòng rồi ngược về cổ tích
Gởi đôi hài vạn dặm tặng trần gian.
-
(*) Tôi gặp nàng Xuân Phương một nơi có bức tranh vẽ Đạt Ma Tổ Sư với chữ “Ngộ”. Nàng dí dỏm bảo rằng là ngộ nghĩnh.


◦◦◊◦◦

H30
         (Bóp kèn inh inh).
   Bóng trăng trông rất lập lờ
Bóng ai ma mị như vờ vợ ta

   Đứ đừ điệp ảnh vờn hoa
Nàng yêu nữ khoái bỏ bùa hồ li
   Hồ li cùng với hồ lì
Nàng đem cược cả viên bi của chàng
   Xoay bao na niệm vô vàn
Cái vòng ru đủ mười ngàn chiêm bao.

   Trố hai con mắt thì thào:
Nàng vui quên mấy kiếp nào đã qua.

   Người gần, còn chẳng bao xa
Trăm con nước cũ trăng tà rối ren
   Hoàng thành cửa đóng không then
Anh là diệu thủ bóp kèn inh inh.
-
(*) Ngày xưa có nàng Hồng Điệp, xinh cực. Nhà nàng không xa, bên cây cầu Hoàng Diệu. Tôi theo nàng mỗi lần đi học về, áo trắng nàng bay rộn ràng mê li, lẫn trong giấc mơ.
(**) Có trò chơi đánh bạc Roulette.


◦◦◊◦◦

H31
         (Ca tụng - Tặng hai chị Mộng Thu và Thu Thủy).
Tiên nữ xuống trần sao ngần ngại
Thôi thế trần gian đã có hường
Tùng Linh đóng cửa nằm ôm sách
Nhốt nàng thần nữ với văn chương.

Tình thơ đành giấu thôi chị ạ
Nghệ sĩ giàu to nhưng lại buồn
Ta nhớ ngày xưa rằng có viết
Sao mình mắc phải chuyện đèo truông.
-
(*) Nàng nghệ sĩ Mộng Thu mặc áo hường rất đẹp, bên hồ xanh biếc mờ ảo chuyện liêu trai. Nàng ấy bảo rằng nghệ sĩ thì nghèo nhưng giàu tình thơ.
(**) Nàng nghệ sĩ Thu Thủy ngâm bài thơ “Ừ Thôi Em Đã Lấy Chồng” khiến tôi ngây ngất. Trong bài thơ có những câu “Ừ thôi nắng chả còn tuôn. Cây quên hớt lẻo bên truông nhớ đèo”.


◦◦◊◦◦

H32
I - Đường Thi tân thời. (*)
         (Tặng Minh Hậu).
   Trường Giang nước chảy chập chùng
Có con thuyền nhỏ bập bùng xuống lên
   Cái hoa hở cánh tênh hênh
Thẹn thùng chưa quấn cái mền Ki Ni (1).

II - Đường Thi vạn nẻo. (**)
         (Tặng Muyễn).
Ta bước Đường thi rong vạn nẻo
Mà lầu Hoàng Hạc thấy khắp nơi
Tiên tử ngày xưa đi mất biệt
Thổi phù sông lớn đổ vào thơ.

III - Đường Thi dị khách. (***)
         (Tặng Nguyên).
Ta nhớ “Ba sơn” chuyện “vũ thì”
Cùng em ngồi hát giữa mưa rơi (2)
Hùng phong chưa tắt, người đã khóc
Thì thôi ta kể chuyện thần tiên:

Hán Vũ Tần Vương không nghe được (3)
Lý Hạ buồn tình cỡi giao long
Xà thần ngủ ngáy nơi hoang địa
Động lòng Bồ Tát độ nhân gian.
-
(*) Nàng mặc chiếc áo vàng rất đẹp, để hở những khoảng trời trắng trẻo xinh tươi. Phóng tác từ bài thơ “Nam Hành Biệt Đệ” của Vi Thừa Khánh.
(**) Phóng tác từ bài thơ “Hoàng Hạc Lâu Tống Mạnh Hạo Nhiên Chi Quảng Lăng” của Lý Bạch.
(***) Phóng tác từ bài thơ “Dạ Vũ Ký Bắc” của Lý Thương Ẩn.
(1) Còn là áo tắm bikini.
(2) Bài thơ “Một Chút Tình” của Lưu Trọng Lư có hai câu “Đợi đến luân hồi sẽ gặp nhau. Cùng em nhắc lại chuyện xưa sau”.
(3) Bài thơ “Quan Nhai Cổ” của Lý Hạ có câu “Hán Vũ Tần Vương thính bất đắc”.


◦◦◊◦◦

H33
         (Thời gian 2 - Tặng chị Xuân Phương).
Bài thơ em viết
Vào thời cổ tích
Không gian biệt lệ
Thời gian bất dịch

Quá khứ vị lai
Cũng là hiện tại
Vần trong tư tưởng
Để người chiêm bái

Nào ai nói hết
Không gian giả tướng
Thời gian cũng không
Sương mây Đà Lạt
Chỉ là mường tượng

Triết gia tự cổ
Học giả cận lai
Cho rằng thời gian
Dòng sông khúc khuỷu
Khi nhanh khi chậm
Khi vơi khi đầy
Đôi khi rẽ nhánh
Nào ai ngờ tới
Chỉ là không thôi
Vì chưng hữu pháp

Nếu ta già đi
Là đang trẻ mãi.
-
(*) Nàng Xuân Phương hỏi tôi hai bài thơ về Đà Lạt “Chùm hoa Đà Lạt”“Đà Lạt ký I (Sương mây Đà Lạt)” được sáng tác vào khoảng thời gian nào. Tôi trả lời bằng bài thơ này. Trước đây tôi cũng sáng tác một bài thơ có tựa “Thời gian”.


◦◦◊◦◦

H34
         (Cuộc đời như một bài thơ - Tặng nghệ sĩ Ngô Đình Long).
I.
   Cuộc đời như một bài thơ
Viết xong chẳng muốn bao giờ đặt tên
   Ngâm nga vần điệu xuống lên
Hiểu ra thì đã chênh vênh một đời.

II.
Nàng hãy vì ta cạn chén này
Cuộc đời có tỉnh sẽ có say
Mười năm sau nữa ta sẽ chết
Nàng hãy vùi ta ở gốc cây

Rồi tưới bài thơ li rượu hảo
Có chàng thi sĩ nhớ thương ai
Ừ thế mười năm như giấc mộng
Ước gì say chết được đêm nay.


◦◦◊◦◦

H35
         (Hóa - Thương tặng Bích Ngọc).
         (Thể hiện: NSƯT Mộng Thu )
Nỗi nhớ có tay mà ngóng lắm
Đợi hoài nước mắt nhỏ thành mưa
Nếu như hôm ấy mình đừng níu (1)
Thì người đâu thể lẻn vào mơ

Người trộm hồn ta mà không biết
Để mình mơ mãi bạch đầu ngâm (2)
Tướng quân bỗng hóa thành nhi nữ
Một mảnh trăng vàng chị hóa em.

Người hong áo lụa thơm nắng mới
Vợ chồng nóng hổi buổi yêu nhau
Ô hay ngực chị ôi mềm mại
Mà sao ngọt lịm đến tê đầu...
-
(1) Nàng hơi lớn tuổi hơn tôi nhưng xinh lắm, lần đầu níu tôi đi mà không hiểu sao tôi chưa chịu, sau lại chịu, thật là ngốc. Bài thơ này viết lúc nàng xa tôi.
(2) “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng. Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu” - Cổ Thi.


◦◦◊◦◦

H36
         ( Thơ tình muôn thuở - Thương tặng Bích Ngọc).
   Mười năm thơ mãi đi tìm
Cuối cùng lại được mối tình với em
   Nếu trăng còn tỏ ngọn đèn
Để anh tìm lại cái thèm thuồng xưa
   Anh thường thích nói thơ vui
Tận cùng chót lưỡi vẫn lời thiết tha.


◦◦◊◦◦

H37
         (Cô giáo và cô chủ - Thương tặng Bích Ngọc).
Đêm về nhộng thành trăng
Bay tọt vào cổ tích
Nắng chiều đừng xê dịch
Hoàng hôn chạy tung tăng.

Thi nhân về với cỏ
Thơ bỏ lại bên trời
Nắng vàng đi trốn biệt (1)
Sao lóe lại làn môi

Anh hùng về với cỏ
Kiếm gác chếch trên đồi
Mở tay nhìn phong nguyệt
Nụ cười vướng trên môi.

Tịch dương là hữu hạn
Vì lòng người nên hảo
Nếu đời còn Lý Bạch
Người đẹp mãi đôi mươi

Em chỗ nào cũng đẹp
Cái bụng tròn ong béo
Mặt hoa còn da phấn
Ngực - hai tay không vừa

Miệng chua pha thêm ngọt
Chan chát lại thành ngon
Xúng xinh mỗi lần gặp
Thơm hai lần cô chủ

Cô chủ là dưa hấu
Xanh vỏ nhưng đỏ lòng
Dễ lay tình xúc động
Mà cười nói như không.

Ta một đời khổ luyện
Mài sắt để thành kim
Hơ vàng trong lửa nóng
Dầm buốt một vầng trăng

Nàng cười xinh như mộng
Mộng đẹp thế là cùng.
-
(*) Cảm tác từ bài thơ “Đăng Lạc Du Nguyên” (登樂遊原) của Lý Thương Ẩn: “向晚意不適,驅車登古原。夕陽無限好, 只是近黃昏。” Phiên âm: “Hướng vãn ý bất thích, Khu xa đăng cổ nguyên. Tịch dương vô hạn hảo, Chỉ thị cận hoàng hôn.”
(1) Nàng dọa trốn bỏ tôi.


◦◦◊◦◦

Last updated October 2017

Comments