Art‎ > ‎Poetry‎ > ‎

Collection “Tình”

TỰA

Rất mong các bạn đón nhận tập thơ “Tình”.
http://tinh.locnguyen.net

Nguyễn Phước Lộc
2019-now

MỤC LỤC

  1. HÔN NỒNG CHÁY
  2. TỰ TÌNH
  3. NẾU MỘT NGÀY EM CHẲNG TIN ANH
  4. MKTH
  5. THANH MAI TRÚC MÃ 416
  6. 30 NĂM
  7. TÌNH TỨ
  8. HỒNG LAN
  9. TÌM NHAU
  10. MẸ NGỦ CÙNG CON
  11. TINH NGHỊCH & NỒNG THẮM
  12. NÀNG OANH
  13. ÁM ẢNH
  14. 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10
  15. RAO
  16. VUI CÙNG TỨ TUYỆT
  17. TỎ TÌNH
  18. EM LÀ CỦA RIÊNG ANH
  19. NÍU
  20. TỎ TÌNH 2
  21. ĐA TÌNH
  22. CÒN YÊU
  23. MƯỢN
  24. CHUYỆN NÀNG PHƯƠNG LÝ 2
  25. VỊNH
  26. TỪ BUỔI


◦◦◊◦◦

HÔN NỒNG CHÁY
         (Thương tặng Thiên Hà).
         (Thể hiện: NSƯT Mộng Thu )
Anh hôn em một nụ hôn nồng cháy
Băng chảy thành kem, kem chảy vào đâu?
Kem chảy vào nơi rất mực thẳm sâu
Anh gọi đó bằng nơi tình yêu chớm nở

Sao anh thấy mình khi không mắc cỡ
Cái quái gì động đậy mãi không yên?
Tim đập, ồ không, hay là hơi thở
Cửa thiền môn anh thấy cặp chim chuyền

Cô lái đò bạc lắm em ơi
Hay em chỉ muốn người tình lưng cánh nhạn
Anh mất nửa đời mang thơ rao bán
Em lẽ nào mua nửa dải đồng tâm?

Anh ngước nhìn trời xanh nắng biếc
Cúi dòng sông lại thấy đỏ môi hồng
Anh biết em hiền lành như đất mẹ
Anh mất nửa đời, em có biết không?

Anh thấy cặp chim chuyền vui chíu chít
Có cùng anh bay hết một nhành cây?
Hơi nắng tỏa lá vàng vừa chạm đất
Chúng mình một dải lụa vàng bay.


◦◦◊◦◦

TỰ TÌNH
         (Quà tặng ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8/3).
Nàng đến thăm anh
Áo dài hoa cưới
Ồ cô dâu mới
Xúng xinh xúng xinh

Nàng cười đằm thắm
Kiệm lời kiệm chữ
Trong lòng chế ngự
Ngọn lửa tình yêu

Tình yêu muôn thuở
Anh nhận rất nhiều
Cùng chung nhịp phách
Xin đừng ghét nhau

Tình chưa đủ độ
Anh đáng bị đòn
Các người đều đẹp
Mình anh xấu thôi!


◦◦◊◦◦

NẾU MỘT NGÀY EM CHẲNG TIN ANH
Nếu một ngày em chẳng chịu tin anh
Anh bắc cầu vồng đi xịt gái xinh (1)
Em chổng chơ giữa lở bồi ngang trái
Còn trai nào chung thủy như anh?

Nếu một ngày em chẳng chịu tin anh
Anh hái lá ngón cho gà ăn thử
Nếu chúng chết anh thề sẽ sống
Để còn ngày hôn lấy môi thơm

Nếu một ngày em chẳng chịu tin anh
Anh sẽ viết bài thơ tình ướt át
Anh té nước vào ngày mình trộm nhớ
Em đẫm người sẽ đẫm nơi tim

Nếu một ngày em chẳng chịu tin anh
Anh không biết phải làm sao thế nữa
Nhóm lá khô đốt hồng ngọn lửa
Em dịu dàng, đừng khóc nữa anh ơi.
-
(*) Bài thơ này được cảm tác từ bài thơ “Nếu Một Ngày” của Phương Lý.
(1) Câu thơ còn có phiên bản khác “Anh bắc cầu vồng đi gặp gái xinh”.


◦◦◊◦◦

MKTH
Mấy bận phong trần qua bao dâu bể
Ngỡ tình yêu cho hong khói muội đèn
Nhưng nếu còn thương phách hồng thỏ thẻ
Nàng là nốt nhạc đậu trên môi

Nàng dẫu hơi gầy nhưng tình không ốm
Em sẽ vì anh hát hết đêm nay
Cho thương nhớ cù cưa và cục cựa
Anh hãy vì em mà biết mê say

Anh có mê say thì đừng hối hận
Người ta chưa chắc đã thương em
Anh biết trong lòng có điều không phải
Anh yêu người ta, em biết tỏng mà

Đa tình sẽ khổ đấy anh ơi
Lời anh chưa nói, bọn em đều hiểu
Dẫu nhiều tình yêu anh đừng vung vãi
Em với người ta hứa sẽ thương anh

Em yêu anh vì ngu ngơ ngốc nghếch
Điều nói ra đều khiến bọn em cười
Anh hãy soi gương rồi gặp em nhé
Hoan nghênh chàng đậu của chúng em.


◦◦◊◦◦

THANH MAI TRÚC MÃ 416
Chống nạng trong đời ông trời sắp đặt
Trẻ con hẹn hò ngước đếm sao mai
Anh rõ từ lâu nhưng vì em chịu nói
Nên gọi em bằng trúc mã thanh mai

Trẻ con bạn bè không phải là yêu
Nắng sớm bình minh không phải ánh chiều
Anh có tình yêu nên không bao giờ mếu
Vì em đã là trúc mã thanh mai

Em có truân chuyên anh không thèm để ý
Cô giáo ngày xưa mãi đẹp bên sông
Nếu có thương nhau xin trời sắp đặt
Chuyện chúng mình nối lại được không?
-


◦◦◊◦◦

30 NĂM
   Mười năm giá lạnh trăng tàn (1)
Người không còn nhớ chuyện nàng quên anh
   Bài thơ như giọt máu tanh
Nàng ôm mặt khóc, trời xanh ửng hồng.

   Làm thơ nghiệp chướng biết không
Nàng mà quyến rũ đi tong một đời
   Mười năm này nữa em ơi
Có còn ôm lấy lời thề với anh
   Ứ ừ mắt liếc long lanh
Chui vào nón lá chúng mình hôn nhau
   Mười năm hương lửa ngọt ngào (2)
Trả em tình nặng như câu thơ tình.

   Rồi mai trăng nước qua cầu (3)
Để anh chảy với tình đầu du ca
   Ừ thì gắng nữa mười năm
Anh dầu bạc tóc vẫn thầm đợi em.
-
(*) Cảm tác từ bài thơ “Trừ Tịch” của nhà thơ Huỳnh Việt Hòa, nghệ sĩ Mộng Thu diễn ngâm (https://www.facebook.com/mong.thu.526/videos/2370337913194547).
(1) Cảm tác từ câu thơ “Mười năm khói lạnh hương tàn” trong bài thơ “Trừ Tịch” của nhà thơ Huỳnh Việt Hòa.
(2) Câu thơ còn có biến thể “Mười năm hương lửa mặn nồng”.
(3) Hai câu thơ còn có biến thể “Rồi mai trăng nước chông chênh. Để anh chảy với mối tình du ca”.


◦◦◊◦◦

TÌNH TỨ
1. Nguyện
Chàng đã nguyện yêu dài cả buổi
Cây rất tòe rẽ tóe cửa mình sông.
Một hai ba mình trao nhau nhé
Lời thơ tình đắm đuối một dòng sông.

2. Thật
         (Tặng Lưu Ánh Loan).
   “Gương kia ngự ở trên tường”
Có ai xinh đẹp bằng nàng Ánh Loan?
   Gương kia bỗng nói thật thà
E rằng chỉ có tiên nga trên trời.

3. Yêu
   Chỉ vì hoa nở có tàn
Tình yêu mới quý khi còn trong nhau
   Nếu người không có bạc đầu
Thì như gỗ đá biết đâu là tình.

4. Một
Tướng quân chưa hiểu buồn lưu lạc
Giờ đành móc mắt trả nỗi đau
Người đẹp thương tình chờ chăn gối
Tắt đèn một mắt cũng không sao!

5. Tình
   Chí Phèo đi biển về ngay
Bắt con cá ngốc cả ngày nướng trui
   Nướng trui lửa đượm tình say
Bệnh gì cũng khỏi lại gây yếu mềm.

6. Ước
   Lạy trời nếu được trời mưa
Để nàng nổi bật hai bầu núi đôi
   Lạy trời trở lại tuổi thơ
Để nàng bất cẩn thơm phê cả người.

7. Định mệnh
Người đàn bà đong thơ bằng con chữ
Dẫu chút buồn định mệnh vẫn đầy vun
Người đàn bà hỏi thơ và hỏi nắng
Câu hỏi hóa thành mây trắng bay.

8. Gặp lại
         (Tặng Hoàng Châu).
Bình yên quá trong một ngày gặp lại
Thấy lòng quên như chưa nhớ bao giờ
Tình yêu đôi mình đặt tên là Gặp Lại
Xao xuyến buổi đầu nên chẳng bỏ nhau.


◦◦◊◦◦

HỒNG LAN
1.
Em đã hẹn nên em đừng chờ nữa
Anh sẽ về sắm sửa những vần thơ
Anh thả yên hoa rơi vào cõi mộng
Em nhắm mắt nhìn thấy hết trời yêu.

2.
Em hãy say cho anh nâng cằm ngọc
Hôn đầu môi cho chót mũi quen mùi
Đôi mắt đẹp ngòn ngọt củ khoai bùi
Làn mi vút cung đàn thần cupid.


◦◦◊◦◦

TÌM NHAU
   Một đời bỏ hết hơn thua
Còn câu thơ ấy thì mua được vàng
   Ví rằng dẫu được giàu sang
Câu thơ đi lạc trăng tàn trầm luân
   Ừ thì trở giấc mây tan
Câu thơ còn đó thì nàng còn yêu?
   Bài thơ đã tắt nắng chiều
Sông Hương núi Ngự có liều sang xuân?
   Cây khô chưa chết dần dần
Nhưng trời đã lấy nửa vầng trăng côi
   Tài hoa cũng hết mà thôi
Người ta có nhớ thì rồi cũng quên
   Đời thơ còn chút lửa nhen
Vì nàng chưa tắt ngọn đèn tìm nhau...


◦◦◊◦◦

MẸ NGỦ CÙNG CON
Ngủ đi người đêm dài không lẻ bóng
Ta sẽ dâng người nửa mảnh trăng côi
Ngủ đi người cho đêm dài khờ khạo
Tay nắm bàn tay ngực ấp vào môi

Cho thương nhớ thèm thuồng trộn lẫn
Giấc mơ nào mẹ ngủ cùng con
Buổi ban sơ tình yêu là vĩnh cữu
Đến hết đời ngực mẹ vẫn hồng thơm

Ngủ đi người, ta nhẹ nhàng khẽ cắn
Để đêm dài khúc khích những niềm vui
Chuyện vợ chồng ừ sao mà thích thế
Người hãy quên những khổ lụy cuộc đời

Một vòng tay trời nghiêng nắng tỏa
Khóa cuộc tình cho đến trăm năm
Đừng tự hỏi sao mà thương rứa
Có kiếp này không nghĩ đến kiếp sau

Mẹ ngủ cùng con đêm thương và đêm nhớ
Mùi tình yêu nồng thắm ở trong tim
Vú tròn đôi sữa tràn qua cửa sổ
Mắt mẹ nhìn ướt cả lụa thời gian

Nơi mẹ đến thiên đường chợt hiện
Túp lều tranh sỏi đá hóa vần thơ
Mẹ đàn bà đa tình và lúng liếng
Biết con trai say đắm mẹ của mình
Niềm vui hiện dịu dàng trong ánh mắt
Con lớn rồi mẹ trẻ lại phải không?

Mẹ con mình ngủ cho hết đêm nay
Đến đêm mai và đêm sau sau nữa
Mình trở về thuở hồng hoang thơ dại
Trái cấm ngọt ngào không xúi cũng ăn

Tấm lòng mẹ bao la như biển rộng
Tắm con trai thỏa thích ngọt lành
Nếu kiếp sau có còn sông núi
Mẹ con mình gió lộng vàng hanh.


◦◦◊◦◦

TINH NGHỊCH & NỒNG THẮM
1.
“Chiều Quảng Ngãi hoàng hôn tràn trên phố” (1)
Trong mắt nàng lố nhố những chàng trai
Quần xọt, quần din (2) rồi tà lỏn
Phía xa xa đồi núi hiện u u

2.
   Thì ra trăng nước lõa lồ
Bóng đêm cứ chạy tồ tồ vui ca
   Lá là la lá la la
Bóng đêm lại tưởng là nhà của trăng

3.
Hơn hai mươi năm thơ đắm với chìm
Say nắng bùi nhùi cái tổ chim (3)
Em yêu ơi nếu còn yêu anh tha thiết
Thì gắng mà bỏ hết cái nghiêm

4.
   Dẫu rằng biết sớm là hơn
Anh lại thích muộn và mơn trớn em
   Ứ ừ em đếch có thèm
Mơn hoài mơn mãi biết chừng nào phê.

5.
Anh đón em qua đường trần lá đổ
Nước Mỹ giờ đây lố nhố người thương
Phấp phới cờ hoa ngàn muôn tình cũ
Nghe rồi cũng nhớ một bài thơ

6.
   Em ơi đừng nói anh thèm
Bên em thích lắm rượu mềm cả đêm
   Đêm không còn nhớ ngọn đèn
Anh mò cho trúng sợi tình em giăng

7.
Nhà anh có suối tuôn róc rách
Có trăng len lén trộm nhìn nhau
Có hoa quỳnh đứng ngóng ở trên cao
Vàng hoa cỏ bướm vàng quên ngõ ngách

8.
Nàng viết thơ che kín gió sông Hàn
Để đêm khuya rừng đen đùa nghiêng ngả
Trăng tử tế soi trái dừa đỏ ửng
Sóng rì rào hôn đến ướt chân son.

9.
   Sông Yên uốn lượn lần qua
Mặt trời đỏ chót hiện ra thơ tình...
   “Sông Yên vừa mộng vừa xinh (4)
Như tà áo lụa nép mình rất thơ” (4)
   Vần lên thì rất mập mờ
Xuống xong điêu luyện muốn hò quá đi...

10.
Đêm qua bắt gặp đào trong mộng
Bây giờ đào mộng mới ra thơ
Nàng thơ ỏn ẻn cười duyên dáng
Cầm Kỳ là chị của em đây
-
(1) Trên phố biển, câu thơ của bạn gái Hiểu Lan.
(2) Quần short, quần jean.
(3) Cảm tác từ hai câu thơ “Hơn hai mươi năm từ buổi theo chồng. Cay đắng ngọt bùi nắng hạ mưa đông” của nhà thơ Nhật Yên.
(4) Hai câu thơ của nhà thơ Nhật Yên.


◦◦◊◦◦

NÀNG OANH
Buông thả đi... dập dềnh cùng mộng mị (1)
Anh cùng em trôi tuột với tháng ngày
Hôn môi đẹp và hôn nơi nào nữa
Chỗ nào hôn cũng mọc nụ hồng say

Nụ hồng say xanh hoa và mọng nước (2)
Tưới rượu tình nên cứ ướt mùi hương
Người đẹp ơi nếu thêm một chút buồn
Nơi khóe mắt sẽ thành Oanh diễm tuyệt

Anh sẽ viết thêm trang tình bất diệt
Có nàng mặc váy đứng buông lơi
Em chụp anh bằng đôi mắt gọi mời
Và tóc rối như mẹ cười duyên dáng

Vườn thoai thoải cột nghiêng buồm tưởng tượng
Mái nhà thơ thuyền sóng sánh đi hoang
Bầy cừu ngốc gọi thầm tên của mẹ
Áo lông cừu mềm mượt tựa như nhung

Anh ngốc nghếch kiếp thơ còn vương nặng
Giúp anh tìm gỡ mối những đường tơ
Cho anh gặp tình yêu trong giấc mộng
Cho anh vào thần thoại của ngày xưa.
-
(1) Cảm tác từ một bài thơ của nàng Oanh có câu thơ “Buông lơi mái tóc... chờ người cài trâm”.
(2) Nàng Oanh tặng tôi đóa hồng xanh.


◦◦◊◦◦

ÁM ẢNH
   Tôi ngồi đọc lại thơ tôi
Hở toang động mạch máu trào luênh loang
   Ai xui vướng nghiệp văn chương
Không còn giữ nổi linh hồn trẻ thơ

   Lạy trời dứt được đường tơ
Tôi xin trả lại lời thề đã mang
   Từ thời lục bát truyền nhân
Ám tôi đến chết còn dần nát xương
   Nào đêm mộng mị mưa buông
Mùa thu chưa chắc đã tường lá gieo
   Con tắc kè, con tắc kè
Biến tôi thành chiếc rượu be hũ chìm
   Để nàng ám ảnh ngủ quên
Tôi ngồi uống lấy chính mình rồi say

   Bóng nghiêng hồ điệp bay ngang
Thò tay hái cái mộng vàng phất phơ.


◦◦◊◦◦

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10
Mình yêu nhau qua đêm dài vô tận
Nhan sắc thở thành một chính em
Núi đồi say chếch choáng hương tình tự
Em thở thành giọt mật ngọt hai đêm

Ba đêm nữa trăng tàn trôi xa tít
Em có còn đợi đến bốn mùa hoa
Năm năm lẻ cung đàn chưa lạc phách
Lục bát ngày xưa có lẽ đã thất tình (1)

Và rượu chín đong tròn đôi cổ tích
Chiếc bè lau trôi chạm phải chân cầu
Rung một chút chim ngước nhìn cánh nhạn
Cá rùng mình ngẩn mắt biếc dòng sâu

Mười sát na thơ say còn chưa tỉnh
Chớp mắt trôi tuồng đến vạn năm
Anh không biết trăng có còn mộng mị?
Em bật cười nhưng sao lại lặng câm?
-
(1) Câu thơ trên còn có phiên bản khác “Lục bát ngày xưa có lẽ dính bẫy tình”.


◦◦◊◦◦

RAO
   Em ơi anh vốn thật thà
Vườn hồng mở lối đậm đà bên nhau
   Trăm năm hay đến bạc đầu
Nghìn năm e ấp hai bầu ca dao

   Anh giờ giở ngón trầu cau
Cậy nhờ mối lái bập vào tin yêu
   “Duyên mơ” chưa đến cũng liều
Khi xưa Nguyễn Bính còn nghèo hơn anh
   Hồn thơ nửa mảnh đậu nành
Bán em một tấm chung tình sắt son
   Bao năm tích cóp đi “sô”
Em còn đợi đến bao giờ mới mua?

   Nghiêng qua khe lá trăng mùa
Con đò lạnh lẽo chuông chùa vờn sông
   Quê hương chưa khuất mịt mùng
Sóng lòng còn chảy thì không biết buồn
   Ừ thì say rượu hiền lương
Em đưa anh đến yêu đương cõi nào
   Hương xuân nhung gấm lụa đào
Hồng lan lục liễu nhìn đâu cũng tình
   Chua ngoa cũng gọi là xinh
Em giờ thủ thỉ chúng mình ngất ngây

   Một năm hơn hẳn một ngày
Một ngày hương mít nở đầy vườn chanh.


◦◦◊◦◦

VUI CÙNG TỨ TUYỆT
1.
   Nốt ruồi nàng đậu trên môi
Thuyền tình cập bến chuyển dời gần thôi
   Sông Tương xưa ấy lở bồi
Giờ tê và nớ đều lồi nhà xinh.

2.
   Cô giáo nghiêm túc dạy trò
Nói nhiều rồi cũng đến hồi khóa môi
   Tút ta tút tít bồi hồi
Tình yêu cô giáo bóp lòi mắt nai.

3.
Hít vào bao vọng niệm (1)
Thở ra lắm mê ly
Nhìn nàng trong hiện tại
Thấy đẹp tuyệt giời ơi...

4.
Khi nàng đã yêu ta (2)
Vui phê đến hết đời
Khi ta yêu nàng lại
Cuộc đời ngắn như phim.

5.
   Kim Thoa hát nhạc Kim Thoa
Tình yêu xao xuyến mở ra bầu trời
   Cho chàng sáo sậu bay khơi
Kim Thoa yếm thắm cùng chơi vườn nhà.

6.
   Tình đầu còn đó nàng ơi
Cùng nhau chắp lại những lời mê say
   Câu ca tiếng hát những ngày
Còn đương nghiêng ngả đội mây đi về

7.
   Nụ cười nhớ thoảng hương xưa
Bây giờ gặp lại cũng vừa đơm bông
   Này môi này má vẫn hồng
Tơ duyên chưa đứt thì tồng ngồng đi...

8.
Bến Tầm Dương thơ bay chíu chít
Hồng nhạn chao chưa thấy mặt hồ
Say lướt khướt bóng trăng mờ tỏ
Khói sóng trườn lên bóp cổ nàng.

9.
   Giọt mưa trông thật là ngầu
Thì ra cũng chứa một bầu trời riêng
   Giọt mưa có lẽ không điên
Chảy vào rốn ngọc sinh thiên tài tình.

10.
   Người nhà bên tách trà xanh (3)
Ngả nghiêng câu hát chuyện tình inh lên
   Thơ tình tưởng tục lại thanh
Thì ra hắn cũng chung tình vì nhau. (4)

-
(1) Họa thơ một bạn gái.
(2) Họa thơ một bạn gái.
(3) Họa thơ một bạn gái.
(4) Câu thơ còn có phiên bản khác “Thì ra hắn cũng chung tình đáng yêu”.


◦◦◊◦◦

TỎ TÌNH
         (Yêu tặng Đặng Hồng Nhung).
Anh sẽ về nơi hồng hồng đôi má
Rạo rực trong lòng lửa cháy lên môi
Nơi bản tình anh ngồi xoa bếp lửa
Ngực em tròn và giọng hát lẳng lơ

Nơi trái chín rừng la đà xuống núi
Tỏ tình rồi biết nói nữa gì đây
Hãy im lặng cho chim ngừng tiếng hót
Ếm bùa trăng cho dài mãi đêm nay.

Anh yêu em say hương tình giọng hát
Buổi thần tiên chớp mắt đã sang đông
Rồi xuân đến anh cài vào cánh én
Bài thơ tình uống cạn chén ly bôi

Em yêu anh vì thật thà chất phác
Em hát gì cũng ngây ngất ngẩn ngơ nghe
Em cười thầm trai ngô thì chung thủy
Hào khách anh hùng rồi sẽ biết tay em.

Anh trở lại nơi đồng hoang cỏ cháy
Em có theo anh nửa bận trăng tàn?
Hay bản làng ngày xưa em vẫn hát
Anh có theo em quên tuốt những chuyện tình?

Không nói nữa vì em chùng vai áo
Trong một ngày hạnh phúc được nhìn nhau
Khoảnh khắc là đây thời gian vô lượng
Tình chúng mình le lưỡi đến kiếp sau?


◦◦◊◦◦

EM LÀ CỦA RIÊNG ANH
         (Yêu tặng Đặng Hồng Nhung).
Câu hát giận thương anh nghe rồi cũng khóc
Đợi em hoài mơ mãi một vòng tay
Có lẽ vì yêu nên lòng sao khó nói
Anh ghét đa tình hay chính bản thân anh

Anh muốn ghen để giành quyền sở hữu
Giọng hát nụ cười em chỉ tặng riêng anh
Lời ca xoay vần giữa muôn trùng ảo ảnh
Chúng mình hôn nhau rất thực giữa đời thường

Nơi ấm áp vầng trăng không ló dạng
Anh nhìn em rạng rỡ một nụ cười
Lời yêu chưa thốt thì môi hôn đã chạm
Bài thơ tình chìm “lĩm” giữa biển khơi...


◦◦◊◦◦

NÍU
Có những đồi hoa sim gọi hồn qua giông bão
Lần này chắc mẫm sẽ vui đây
Nếu hoàng hôn tan rồi không tụ nữa
Thì giọng hát nàng níu mãi ở trần gian...


◦◦◊◦◦

TỎ TÌNH 2
         (Yêu tặng Đặng Hồng Nhung).
1.
   - Những lời bóng gió xa xôi
Tổ làm thêm mệt xuống đời chạy rong
   - Chi bằng tung vạt áo hồng
Đố anh biết được mứt lồng ra sao?
   - Thề đi nào, thề đi nào
Yêu em đến lúc bạc đầu được không?

   - Nói chi đến chuyện đèo bồng
Hôn nhau một phát trời gầm chẳng buông...

2.
   Bóng đêm hút hết muộn phiền
Vì em hụt hẫng nên yêu mới tình
   Lấp vào khoảng trống chông chênh
Nhìn nhau sẽ thấy chúng mình quá hay

   Quá hay vì thấy mộng lòng
Hát hay xinh đẹp nịnh đầm rất vui.


◦◦◊◦◦

ĐA TÌNH
1.
   Tặng nàng một cuộc yêu đương
Nhắm đôi mắt khép thì trăng sẽ tròn
   Khói hương vần vụ bay luôn
Kiếp sau tu lại chẳng muồn muộn đâu!
   Chẳng sư thì cũng anh hào
Không ai lại trách tình sâu nên tồ...

2.
   Lạy trời được một lần yêu
Thì dâng cả tấm tình liều trụi gai
   Nàng không lấm bụi trần ai
Thảo thơm hạt ngọc giữa đài sen trong
   Vành trăng khuyết, lưỡi đao cong
Ném vào hương lửa thành vòng đeo tay
   Ừ thì sợi chỉ luồn qua
Buộc vào quên gỡ mới là tình yêu.


◦◦◊◦◦

CÒN YÊU
   Hết yêu thì cũng bạn bè
Chúng mình hò hẹn đập ghe sắm tàu
   Tối nay trời lắm trăng sao
Sài Gòn sông lớn thì đâu có chìm
   Còn yêu chong mắt mà tìm
Lần theo xanh đỏ bóp kèn tin tin...


◦◦◊◦◦

MƯỢN
Mượn lời thơ tô hồng thêm nhan sắc
Thấy xanh lè một cõi dương gian
Mượn hồng quang bứt từng chân liễu rũ
Và mắt nàng trần trụi để yêu thêm.


◦◦◊◦◦

CHUYỆN NÀNG PHƯƠNG LÝ 2
Anh thầm qua phố Rain
Phương Lý còn đứng đợi?
Tình mình xuân ngời ngợi
Phố Rain mưa dầm dề
Mây vẫn dài lê thê
Chìm trong đôi mắt đẹp
Thôi, không cần dọn dẹp
Nhảy múa những vần thơ
Cầu vồng tuôn bảy sắc
Yêu đến khi hết khờ

Có một điều nói nhỏ
Anh yêu lắm hoa hồng
Hôn nhau từ bữa trước
Băng chảy một vần thơ
Suối tuôn tròn chẳng vỡ
Kiếp này đã thương nhau
Phương Lý người đến sau
Nhưng nàng ta hiền dịu
Hẳn tình thơ đồng điệu
Xứ nghệ có hoa hồng

Anh muôn đời thích ngốc
Để được mọi người yêu
Thích được Phương Lý chiều
Ngắm trăng vàng thu thủy
Ngả lòng vào tri kỷ
Quên hết những chuyện buồn

Ngõ hạnh với vườn đào
Mùa xuân này sẽ gặp
Nụ hôn giờ giấu nhẹm
Riêng tặng những người yêu.


◦◦◊◦◦

VỊNH
1. Tỳ bà
   Tỳ bà hé lộ mặt hoa
Sáng choang cái thuở mình vừa thương nhau
   Không là Tư Mã Giang Châu
Nhưng anh yêu lắm cái bầu ngực xinh.

2. Nhị
   Kéo ngang điệp khúc rong chơi
Tưởng rằng quên hết lời thề truyền nhân
   Nhưng sao lục bát ngấm dần
Chảy xong giọt máu, quỷ thần chia hai.

3. Tranh
   Non xanh như bức họa đồ
Đường vào xứ nghệ ai tô lối về
   Cho dù lạc nẻo say mê
Thủy chung mấy bận không thề cũng vui.

4. Bầu
   Đàn bầu chỉ có một dây
Thì anh chỉ có một cây nhiều tình
   Trăng tàn nguyệt khuyết vô minh
Để em thấy rõ mối tình cho nhau.

5. Nguyệt
   - Nguyệt cầm lãng khúc sông sâu
Em xin trả lại tình đầu cho anh
   - Yêu đương như bóng với hình
Em ơi tình cuối thì rinh được trời.


◦◦◊◦◦

TỪ BUỔI
1. Nhớ
Từ buổi quen nhau giờ đã lạ
Xa cách nên tình cũng vội quên?
Biết thế khi xưa đừng có ngốc
Nhớ hoài giọt mật ở môi trên?

2. Vướng
Phật dạy say mê nguồn khổ lụy
Mà anh thích rượu đến mềm môi
Từ buổi thơm qua vầng trăng khuyết
Biết rằng đã vướng nghiệp trần ai

3. Đợi
Từ buổi quen nhau tình đã đượm
Chị còn xuân lắm ngọc ngà môi
Có lẽ ngày xưa mình đã gặp
Bến đợi chong đèn chúc hoa bôi

4. Gặp
Tìm câu hát thương nhau anh mất mười năm lận đận
Gặp gái quê giờ xiêm áo thổi tung mây
Sao bỗng thấy lòng mình vui đến lạ
Anh đi tìm Nguyễn Bính hỏi cho ra.


◦◦◊◦◦

Last updated November 2020

Comments