Art‎ > ‎Poetry‎ > ‎

Collection “Ca dao blog”

TỰA
Tập thơ kỷ niệm những ngày viết blog hòa cùng cung bậc buồn vui với mọi người.

Cảm ơn đã đọc tập thơ.
http://cadaoblog.locnguyen.net

Nguyễn Phước Lộc
2008 - 2009

MỤC LỤC

  1. DẠO BLOG I
  2. ĐẦU LÂU
  3. NHÂN DIỆN
  4. GÁI
  5. NHỚ EM
  6. TRÀ CHANH
  7. THẦY CÔ
  8. THẤY GÌ
  9. BẤC
  10. “CHUỒN CHUỒN CHỞ NẮNG SANG SÔNG”
  11. TUYẾT
  12. GỌI NHỎ I
  13. GỌI NHỎ II
  14. SON PHẤN
  15. BÔNG HỒNG NHỎ
  16. HAI CÂU
  17. CHUYỆN TÌNH CHAT
  18. “TẶC” NỮ
  19. HÚ HỒN
  20. EM NHÌN TRỜI QUA KẺ TAY
  21. NỤ HÔN
  22. TÚC TẮC
  23. DẤU HỎI
  24. LẤN CẤN
  25. GA ĐẦU ĐƯỜNG, GA CUỐI ĐƯỜNG
  26. CHỢ TẾT MUA CHÂU
  27. KHÔNG ĐỀ
  28. MỴ
  29. TƯỜNG LỞ
  30. TẦM XUÂN TÁI BẢN I
  31. MƯỜI NĂM
  32. BUNG XUNG
  33. ĐẮNG LÒNG
  34. LIÊN KHÚC
  35. NỆM BÔNG
  36. LỤC BÁT TRUYỀN NHÂN
  37. ƯƠM
  38. NGHIÊN CỨU KHOA HỌC
  39. MUỘN
  40. LẠI KHÚC QUANH
  41. KHÚC HÁT CHIỀU HÔM
  42. THANH ĐA MỘT GIẤC CHIỀU MÊ
  43. UẨN
  44. TRANG CHU
  45. ĐI LỄ PHẬT
  46. SIÊU THỰC
  47. TÌNH YÊU TỔ QUỐC LÀ GÌ
  48. BỐN MẶT TÌNH
  49. Ừ THÔI EM ĐÃ LẤY CHỒNG
  50. EM ĐI LẤY CHỒNG
  51. NGỠ VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY
  52. VÔ NGHĨA
  53. TÔI LẠI NGHĨ
  54. BÙI GIÁNG SƯ HUYNH


◦◦◊◦◦

DẠO BLOG I
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Bích Ngọc và Ngô Đình Long )
   Từ trong ảo ảnh loăng quăng
Nghìn năm thoáng chốc không bằng một giây
   “Lốc” (1) trời vần xoáy mù quay
Chụp lung tung thứ, toầy hoầy cái tay
   Đếm rằng một với ba hai
Dạo bờ tư tưởng lâu đài cát xây.

   Một chiều nhuốm đỏ vàng phai
Cái gì cũng đẹp một bầy thiên nga.

   Nắng vui che khuất trăng ngà (2)
Vành nghiêng nón cõi la đà cà bông.

   Tuyết bay ứa ngập căn phòng (3)
Bông hồng ngoẹo cổ phập phồng hương yêu (4).

   Một nàng tiểu muội vừa yêu
Bội tình gượng gạo một chiều cả quên.

   Đồ Long đao chém tênh hênh (5)
Mất đà chúi nhủi chênh vênh kiếp người.

   Chữ tâm đỏ loét rạng ngời
Tấm lòng giữa cõi đất trời bao dung.

   Nhím xù gai nhọn xếp chùng (6)
Toe toe cái miệng hả lòng trống không.

   U tình Ca-lét chưa xong (7)
Dài đằng thế kỷ hỏi còn biết yêu?

   Binh đao nguyên khí lều bều (8)
Một đời lận đận lêu bêu giang hồ.

   Bao năm tình đẹp như mơ
Cơ hàn mấy buổi mà giờ thành không.

   Tuệ lòng ngăn lại không xong (9)
Dòng hoan lạc chảy ngoảnh trông đứ đừ
   Chống cằm mấy bận ưu tư
Nỗi đời ngỗng nghễu tù mù tình yêu
   Hỏi rằng: “Gió có nói điêu?”
Một làn mát rượi hút chiều không hay.

   Nụ cười toét cả môi mày
Quay đầu thấy bóng ngoẵng dài lê thê.

   Bắp ngô chẳng phải ngô nghê (10)
Mà xanh chồi biếc ngày về gió đông.

   Chén trà khuấy động long cong
Chanh chua với đắng để lòng tím tê (11).

   Nỗi lòng tất cả tung hê
Buồn vui tiệc “lốc” xong về ngổn ngang...
-
(1) Blog (tiếng Anh): nhật ký trên mạng máy tính toàn cầu (internet).
(2) “Nắng” là biệt danh một người bạn gái.
(3) “Tuyết” là biệt danh một người bạn gái.
(4) “Bông Hồng Nhỏ” là biệt danh một người bạn gái.
(5) Câu thơ còn có phiên bản khác là “Lời thơ vung vẩy tênh hênh”. “Cô Gái Đồ Long” là biệt danh một người bạn gái.
(6) “Xù” là biệt danh một người bạn gái.
(7) Scarlett O’ Hara – nữ nhân vật chính trong bộ tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió” (Gone with the wind) của nhà văn Margaret Mitchell. Đây cũng là biệt danh một người bạn gái.
(8) Ghép thành tên nhà báo Binh Nguyên.
(9) “Tuệ Hoan” là biệt danh một người bạn trai.
(10) “Bắp ngô” là biệt danh một người bạn gái.
(11) “Trà Chanh” là biệt danh một người bạn gái.


◦◦◊◦◦

ĐẦU LÂU
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long )
Ù ù hơi lạnh xoay phong nguyệt
Rướn mảnh hồn đau bụi tro tan (1)
Khô trắng nhỡn cạn nguồn tinh huyết
Ba lỗ sâu hòm cõi u minh
Mà nghe trăng vỡ răng côm cốp (2)
Gõ nhịp hoan tình thuở bình sinh.

Sương lạnh vùi sâu ba thước đất
Trồi lên mà đội lớp thời gian
Nhân sinh thèm khát rưng rưng lệ
Côn trùng hố mắt bọ tràn lan.

Mấy đường nứt vỡ đau đơn đớn
Rạn vết suy tư của kiếp người
Lăn long lóc hú tìm tủy não
Đường gân trong lối tuổi xa xưa.
-
(1) Có bài thơ “Chợ Chiều” của nhà thơ Kim Cương Nguyễn Thành Tâm:
“Chợ chiều sót lại bốn năm thằng
Ghi mặt phong trần mấy nếp nhăn
Tỉnh giấc sông hồ gân cốt mỏi
Say đời thơ mộng tóc râu cằn
Hơi tàn chìm đắm trong vò rượu
Tình chết chôn vùi dưới vận văn
Còn mảnh hồn đau năm tháng cũ
Đem chồng sách nát tếch lên trăng”.

(2) Có bài hát “Hàn Mặc Tử” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh: “Chốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡ”.


◦◦◊◦◦

NHÂN DIỆN
Là thế tình anh, em lỡ bước
Tan tành một khúc nát sông sâu
Ai mang phấn bụi pha màu tóc
Soi gương mình nhân diện mốc trâu

Ngón tay điểm chỉ vào hư ảnh
Phản chiếu đường vân tuổi học trò
Xoáy cuộn mấy vòng xanh biếc phượng
Rớt vào nhân dạng vết buồn xo.

Diều căng đứt cả vào trong gió
Thấy gì một chút phấn hương xa
Em đem nhan sắc tung tăng tẻo
Ưỡn ẹo làm gì áo thịt da.

Trái tim đỏ hỏn bé tèo teo
Làm sao chứa đựng cả bầu yêu!
Ấy thế ngàn năm thiên hạ tưởng
Tình nằm trong đó – chỉ nói điêu.

Góp nhặt lời ca đem dệt áo
Lá là che chắn những sớm nao
Tình người hở lạnh che không đủ
Thì lấy bờ môi áp chạm vào.


◦◦◊◦◦

GÁI
   Gái giờ biến hóa khôn lường
Thoắt thành phù thủy thoắt dường nàng tiên
   Cho trai mày phải đảo điên
Chết lên chết xuống chích ghiền tiên nâu. (1)
-
(1) Phiên bản khác của câu thơ là “Nhớ thương thương nhớ muộn phiền vẫn mê”.


◦◦◊◦◦

NHỚ EM
Em ơi anh nhớ em nhiều lắm
Đấu tình không đủ để đong thêm
Rượu ư! Anh uống thành nước lã
Không say bằng mật ở môi em.


◦◦◊◦◦

TRÀ CHANH
Sáng nay anh đi ra chợ
Trà chanh chua ngọt mê người
Pha lê bóng người áo tím
Xinh xinh em đứng bên đời.

Huế là mộng tưởng Huế ơi
Anh đi chân đất đội trời
Oằn lưng gánh tình vẫn nặng
Tím trời vạt áo em ơi.

Sông Hương nước lũ vàng hanh
Múc về pha nước trà chanh
Vị tình hớp liền một ngụm
Lưng chừng nghẹn đắng hồn anh.
-
(*) “Trà Chanh” là biệt danh một người bạn gái.


◦◦◊◦◦

THẦY CÔ
   Ngọn đèn lả bóng trước sân
Nghiêng lời tâm sự tình thân sáng lòa
   Tưởng rằng một chốc câu ca
Nào ngờ muôn thuở vẫn là thầy cô
   Đường xa dẫu có nhấp nhô
Bàn chân bụi đỏ sóng xô cuộc đời
   Lời thầy một vệt tình người
Kéo dài đến tận chân trời xa xăm
   Chữ tâm tròn vạnh trăng rằm
Lời thầy nửa chữ cũng dằm trong tim
   Một hai dẫu mấy nổi chìm
Ê a lời trẻ biết tìm nơi nao
   Ngẩng nhìn bóng cả cây cao
Thì đem trăng xuống cài vào phấn bay.


◦◦◊◦◦

THẤY GÌ
   Thấy gì em có thấy không
Một chiều gió lộng tồng ngồng tơ bay
   Sợi dài trong suốt lẳng lay
Mắt nghiêng mắt ngó ô hay sợi gì!

   Thấy gì em có thấy chi
Tiếng con bò ợ thở khì góc tre
   Em ơi! che miệng mà nghe
Tình ta chua loét quả me trong lòng.

   Thấy gì một cuộc sắc không
Đèn khuya bóng ảo hồng hồng má em
   Tỉnh người vô ngã bóng đêm
Tàn trong bóng lụi bên thềm sắc không.

   Thấy gì ở tận bờ sông
Ngồi buồn cục đất ném không thèm nhìn
   Thấy gì áo hở xinh xinh
Chổng chơ thành thị dáng hình “xếch-xi”. (1)

   Thấy gì có được mấy khi
Tiếng con dế gáy bên lề ô tô
   Góc đường quán nhỏ cái xô
Ngàn cơn bát đĩa mộng mơ váng dầu.

   Thấy gì em có biết đâu
Trời xanh biêng biếc là màu “ô-giôn” (2)
   Đại bàng tung cánh hùng hồn
Một chiều tránh bão bồn chồn rét run.

   Thấy gì ở tận góc trời
Một người mong ngóng áo phơi mộng thường (3)
   Ngẩng nhìn một vệt khói suông
Mà len ngoắc ngoẻo nẻo đường thế gian. (4)
-
(1) Sexy (tiếng Anh) là gợi cảm, gợi tình.
(2) Ozone (O3) là dạng thù hình của khí ô-xy, tập trung ở tầng bình lưu khí quyển trái đất.
(3) Có bài hát “Chuyện Tình Mộng Thường” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.
(4) Hai câu thơ “Ngẩng nhìn một vệt khói suông. Mà len ngoắc ngoẻo nẻo đường thế gian” có xuất hiện trong phần II của truyện thơ “Lục Kiều Thời @”.


◦◦◊◦◦

BẤC
Đêm trống không bấc lồng soi áo nguyệt
Ngẩn ngơ tình em mải miết làm thơ
Nửa cung đàn oằn lưng người tâm tưởng
Vướng vất từng giọt lửa tình hơ.


◦◦◊◦◦

“CHUỒN CHUỒN CHỞ NẮNG SANG SÔNG”
   “Chuồn chuồn chở nắng sang sông” (1)
Ai mang một khối bềnh bồng trên vai
   Cánh nghiêng đôi tiếng thở dài
Tình ơi! Trơn tuột dấu hài rêu phong.
-
(1) Chuồn chuồn khiêng nắng sang sông – Bài thơ “Đêm thổ” – Hoàng Cầm.


◦◦◊◦◦

TUYẾT
“Tuyết phủ chiêm bao mộng chập chờn” (1)
Còn nghe trắng tỏa ở trong gương
Bàn tay thô ráp sờ hoa tuyết
Hơi ấm tan thành một sợi sương.
-
(1) Bài thơ “Buồn đêm đông” – Vũ Hoàng Chương.


◦◦◊◦◦

GỌI NHỎ I
   Chỉ là gọi nhỏ thế thôi
Để anh vẫn biết bên đời còn em
   Tỉnh đâu giấc mộng chợt thèm
Hai bàn tay nhỏ gói thêm nụ cười.

   Chỉ là gọi nhỏ à ơi
Em ngồi vạch áo cho ruồi nó bu
   Tắng tằng ướt đẫm lời ru
Đong đưa một giấc tối hù ca dao.

   Bà Trưng cắt áo chiến bào
Lưng voi gọi nhỏ ầm ào bão nghiêng
   Xuân Hương thẽ thọt ưu phiền
Lưỡi đao thanh tục chặt xiềng xích gông.

   Người yêu bé bỏng còn không?
Cánh dầu xoay tít theo chong chóng đời
   Anh nhìn mút ánh mắt rơi
Lời yêu gọi nhỏ xa vời quay quay.


◦◦◊◦◦

GỌI NHỎ II
   Chỉ là gọi nhỏ nôn nao
Nhếch tha nhếch thếch hanh hao bóng tình
   Góc phòng một cục chình ình (1)
Là anh khuất nẻo vóc hình xanh xao.

   Chỉ là gọi nhỏ làu bàu
Khạc ra nửa chữ nuốt vào chẳng trôi
   Câu thơ hơ hểnh làm rơi
Í nè! Chụp lại những lời dấu yêu.

   Chẳng thèm gọi nhỏ thào thều
Hét to một tiếng gọi liều: “yêu em”
   Sét đâu chợt đánh sáng lèm
Xé toang một mảng trời đêm tặng nàng.
-
(1) Phiên bản khác của câu thơ là “Góc phòng lặng lẽ một mình”.


◦◦◊◦◦

SON PHẤN
Buổi ấy gương soi nắng lập lòe
Cười toe khóe mắt lại hút hoe
Em bôi son phấn nhòe năm tháng
Bụi đường bám nhão chảy tòe loe

...

Mười bốn trăng em chửa kịp tròn
Son phấn đồ chơi vứt cỏn con
Ngày qua đến tuổi yêu chơm chớm
Thẹn thò lén quẹt chỉ môi son.

Ba mươi kéo rách hai tà áo
Khỏa lấp che đi những khoảng trời
Thời gian bánh chuyển lăn nghiên nghiến
Son phấn lạy người son phấn ơi!

Năm mươi bỏ mặc trôi xuôi phận
Nhan sắc im hơi giấc ngủ vùi
Bi bô giọng trẻ cười hiên sớm
Son phấn cho nè! bé có vui!


◦◦◊◦◦

BÔNG HỒNG NHỎ
1.
   Lòng mình chỉ có đắm say
Một bông hồng nhỏ bay bay cõi nào
   Hả lòng nuốt lấy trăng sao
Bông hồng lơ lửng như cào cào bay.

2.
   Mảnh tình xin vá người ơi
Bông hồng độ lượng cho người tình mê.

3.
   Thiếp chàng - chàng thiếp à ơi
“Lốc” (1) là mờ ảo tuổi trời mông lung.

4.
   Bông hồng nói - chẳng hiểu chi
Thị phi là cái cóc gì, quên đi
   Anh về mua một tô mì
Bông hồng chung húp xụt xì yêu yêu.

5.
   Vì yêu trắc trở đều qua
Bông hồng sao thế! sợ là anh dê?
   Một lần gặp gỡ sẽ mê
Bao nhiêu sông suối đổ về cho nhau.

6.
   Những điều đau đớn cho nhau
Gai hồng nhọn lểu vết càu đớn đau.

7.
   Râu ria lởm chởm lờm chờm
Nhổ chừa một chỗ để bờm xờm em.
-
(*) “Bông Hồng Nhỏ” là biệt danh một người bạn gái.
(1) Blog (tiếng Anh): nhật ký trên mạng máy tính toàn cầu (internet).


◦◦◊◦◦

HAI CÂU
   Em ngồi võ vẽ làm thơ
Giống như tè bậy giữa bờ thực hư!


◦◦◊◦◦

CHUYỆN TÌNH CHAT
   Léo lèo bật “chát” (1) chít chơi
Sáng choang cái “ních” (2) của người tình mơ
   “Chát” qua “chát” lại bơ phờ
Cả hai đều “xạo” những giờ khỏa khuây
   Ta vờ một cậu thơ ngây
Em vờ cô bé tình đầy đong đưa
   Trên trời dưới đất từa lưa
Xã giao rào đón vứt bừa nó đi
   Những điều thầm kín râu ri
Tung hê tất cả! Mợ dì nó ơi!
   Hiện hình em đấy ối trời
Đường tình năm bảy cời cời ngựa phi
   Còn ta! Cũng chẳng hay gì
Tìm trong ảo mộng điều kì diệu yêu
   Ngắn dài nghĩ ít “chát” nhiều
Ngờ đâu khoảnh khoắc hai chiều gặp nhau
   Nam châm ở tận non cao
Sắt kia chìm vụn bể sâu thẳm nhìn
   Cầu chì “chát” nối làm tin
Nam châm với sắt bỗng tìm hút nhau
   Vỡ òa như mối tình đầu
Từ trường – cái lưới chụp bâu chúng mình
   Lá là xúng với xung xinh
Chàng chàng thiếp thiếp, mình mình ta ta
   Lưỡi lè thở hổng có ra
Màn hình ngăn cách – đập bà (3) nó đi
   A-va-ta (4) bé nhí nhì
Dễ thương em quá hi hi gọi mời
   Lòng anh dựng đứng cột cờ
Chu choa tròn trịa cái bờ môi yêu
   Bàn tay chạm lấy nhè hều
Màn hình mỡ mịn yêu kiều da em
   Giống như một cái hũ hèm
Da gà nhúng rượu đựng thèm một tô.

   Anh thì in-ví-giơ-bô (5)
Em thầm nhỏ nhẻ: hãy lồ lộ, hây! (6)
   Chết mê chết mệt nàng đây
Ta xin hiển hiện này này có vui!

   Hôm sau gặp cái “ních” rồi
Ngẩn ngơ tự hỏi bồi hồi: là ai?
-
(1) Chat (tiếng Anh): tán gẫu trên mạng máy tính toàn cầu (internet).
(2) Nick (tiếng Anh): tên hiệu, biệt danh trên internet.
(3) Từ lóng nghĩa là đập vỡ hết đi.
(4) Avatar (tiếng Anh): ảnh nhỏ tượng trưng cho một người trên internet.
(5) Invisible (tiếng Anh): chế độ không hiển thị hình ảnh trên internet.
(6) Hey (tiếng Anh): từ gọi thân mật như: này, ấy ơi,...


◦◦◊◦◦

“TẶC” NỮ
Em về hôm ấy nắng xôn xao
Vành nón che nghiêng thoáng nụ cười
Khểnh răng xí xóe duyên là lạ
“Tặc” nữ cười tình chết ngắc ai.


◦◦◊◦◦

HÚ HỒN
   Em cười hạnh phúc ngất ngây
Anh nhìn đắm đuối bay say hú hồn
   Lả tình dáng tựa xe bôn
Vàng thun ôm gọn cái hồn nết na.


◦◦◊◦◦

EM NHÌN TRỜI QUA KẺ TAY
   Bàn tay che lấy cả trời
Chong qua khe nhỏ, mắt người hớ xênh
   Thon dài năm ngón tròn xinh
Làm sao kẹp lại chút tình cho nhau?
   Hở hang - khép nép pha màu
Khóe trời góc mắt lộn vào lẫn ra

   Xa xa ở tận... xa xa
Mây dài trắng hếu gọi là... trời xanh
   Nắng vàng bé tí lanh chanh
Nhảy lung tung vệt, chói vành mắt hoe
   Bàn tay khi khép khi xòe
Cầu dao đóng-mở, tắt-lòe tình đêm

   Ừ đây má ướt môi mềm
Ngũ tình - năm ngón biết chêm cái gì
   Xuyên qua khoảng trống luồn đi
Tình như bóng nhỏ vụt đi chẳng về.

   Bàn tay lật lại em nhe
Áp vào trước ngực thu về chính em
   Để nghe thổn thức trong tim
Mắt nhìn trở ngược nhặt tìm vụn yêu.


◦◦◊◦◦

NỤ HÔN
   Nụ hôn người tặng cho tôi.
Bây giờ trên má son môi vẫn còn.
   Sờ tay khẽ quệt màu son.
Tan trong sóng bể đỏ mòn thành xanh.


◦◦◊◦◦

TÚC TẮC
Em ơi có biết anh còn nhớ
Lẳng lặng trong lòng túc tắc yêu
Lúc nhớ lúc quên đan thành sợi
Ngoắc ngoéo vào nhau rối cả nùi

Muốn mang cả mớ đem đi đốt
Xém lửa khét tình phỏng thịt da
Tro tàn không nỡ, đành dập dụi
Mà mùi da thịt có phôi pha?


◦◦◊◦◦

DẤU HỎI
   Em đi dấu hỏi cong rơi
Gồng mình kéo thẳng thành đời chấm than
   Đêm trong nhịp thở muộn màng
Nằm co dấu hỏi muôn vàn quặn đau.

   Queo queo một cái tàu cau
Cong thuyền dấu hỏi trôi vào tuổi thơ
   Con đò bến nước xác xơ
Bập bềnh dấu hỏi nằm chờ ai đây.

   Khuất tầm xa lắc ngọn cây
Cành cong dấu hỏi chim bầy líu lơ
   Ven đường cậu bé tơ mơ
Ná tay buông thõng ngẩn ngơ đứng nhìn.


◦◦◊◦◦

LẤN CẤN
Cửa Phật – người thơ đứng ơ hờ
Một chân đã đặt, ngại ngần vô
Một chân nữa sẽ duyên thành mộng
Lấn cấn đành ngâm mấy câu thơ.


◦◦◊◦◦

GA ĐẦU ĐƯỜNG, GA CUỐI ĐƯỜNG
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long )
“Nếu phải vì nhau đi tàu chợ
Ga cuối đường, em ứ đợi anh đâu” (1)
Chuyện tình duyên sao em không nán đợi?
Ga đầu đường chẳng có bóng anh đâu!

Anh đã lỡ con tàu lăn chuyên chuyển
Ga đầu đường tàu hụ khói cay bay
Đen một góc cây trời khô ám bụi
Ga cuối đường hẹp té bước chân ai.

Chuyện đời người đầu cuối cũng chung quy
Xoay một vòng giáp mối khóc oe oe
Nếu nắng vẫn còn hong mái tóc
Giai nhân chết rồi, đẹp vẫn lên ngôi.

Anh lấy tay vạch hai đường cong thẳng
Cong cuộc tình và thẳng cái ly hôn
Bàn tay vỗ, sấm rền vang trước mặt
Sợi tóc rung trong đối diện người dưng.
-
(1) Hai câu thơ của một người bạn gái có biệt danh là “Nắng”.


◦◦◊◦◦

CHỢ TẾT MUA CHÂU
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long và Đài Trang )
   Đường gần rồi lại đường xa
Vòng vèo mê mãi mẹ và anh, em
   Bụi đường cho mắt kèm nhèm
Cho anh chạy vội đuổi tìm bóng nhau.

   Chợ chiều mua những hạt châu
Vàng son lộng lẫy trong màu tết ta
   Dừng xe một góc hào hoa
Dìu nàng bước xuống nườm ra nượp vào
   Tiền ư! Mình sẽ tính sau
Châu em vơ hết gom vào lòng anh
   Cái này nhỏ quá không anh?
Còn nè bình rượu treo cành đẩy đưa
   Đồng tiền vàng chóe em mua
Lộc thiêng sẽ nhúng vào chùa phật hương.

   Người mua kẻ bán nhún nhường
Để mà giữ lại tình thường cho nhau
   Em nghiêng mái tóc che đầu
Anh nghe nhồn nhột bọ cào đâu đâu
   Bàn tay thoăn thoắt lần mau
Chùm châu em gỡ mối nhàu trong anh
   Môi hồng răng khểnh mắt xanh
Em ngồi nép xuống cong cành giọt sương

   Khẽ khàng chạm lấy tay thương
Anh nghe trắng muốt cả phường vàng son
   Đông người xe cộ lon ton
Vàng châu biến mất, em còn bên anh

   Những điều bóng lộn mong manh
Như châu đỏ thắm trên cành trên tay
   Lắc ngang nhẹ hẫng gió bay
Đem treo góc phố phô bày người xem
   Những điều khuất nặng trong tim
Như kim đáy bể khó tìm lắm em
   Lại đây anh chỉ mà xem
Ngực anh châu nhảy thòm thèm vì em
   Ừ mà khó nói em tin
Chỉ còn tiếng đập thình thình vẳng ra.

   Ừ thôi mẹ bước lần ra
Mình mua cho chóng kẻo mà chợ tan
   Xong về hai đứa tình tang
Châu kia là giả, châu nàng thật đây!


◦◦◊◦◦

KHÔNG ĐỀ
   Nỗi buồn biết giấu vào đâu
Treo lên chót mũi núi cao hắt xì
   Ấy là cảm mạo nhiều khi
Mắt khe nước nhỏ giọt chi nặng đầu

   Nỗi buồn giấu biến đi đâu
Nuốt vào trong bụng nghẹn ngào chén cơm
   Ngoác mồm muốn ngoáy cọng rơm (1)
Rạ đồng ai đốt khói thơm buổi nào!

   Bạn bè cơm áo cho nhau
Giăng trong mắc cửi chợ cầu phố xe
   Giai nhân thấp chũn le te
È lưng gánh cái nắng hè vào thu.

   Một mình quấn sợi lu bu
Kết thành một chiếc xích đu không người
   Cùng anh lên nhé em ơi
Gió bay hụ hụ đừng rời lấy nhau

   Bàn tay với lấy trăng cao
Ngắt ngang một cái cài vào tóc em
   Trăng vàng huyền sử nhá nhem
Đêm nay sẽ đọc rõ thêm tóc huyền

   Bé nè răng khểnh môi duyên
Vành cong cửa khuyết chiếc thuyền qua sông
   Nhấp nhô trong cái bềnh bồng
Bờ xa lăng lắc ngựa hồng hí vang.
-
(1) Câu thơ còn có phiên bản khác là “Người tình bay thoảng cọng rơm”.


◦◦◊◦◦

MỴ
Mỵ kiều thất lạc bóng chim rơi
Ai giăng lưới cá bắt vịt trời (1)
Đùa ngông như thể sông trong suối
Đầu kim đựng biển ngộp hoài hơi

Buồn buồn sóng bạc chảy nguôi nguôi
Cái hoa bé xíu thế mà vui
Một, hai, ba, bốn... thành vạn ngữ
Góp lại vo tròn một chữ vô

Tròn tâm bi tận cùng hang hóc
Lăn hoài cho tróc cái gai đi
Xóc tay tuồn tuột bao nhiêu thứ
Lỡ bộ chạm tình ngón bé yêu

Giếng soi Mỵ Nương còn sợi tóc
Vớt hoài chỉ thấy giọt nước trong
Chỉ vì huyền sử thêm mỵ lực
Vì em quá bé mới yêu thêm.
-
(1) Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có tác phẩm “Giăng Lưới Bắt Chim”.


◦◦◊◦◦

TƯỜNG LỞ
         (Thể hiện: NSƯT Hồng Vân )
   Lở loang một góc mảng tường
Bụi rơi tơi tả mà thương đất bùn
   Nắng là thiếu nữ mắt nhung
Liếc vào đau xói thêm vùng tả tơi

   Cầu thang gác nhẹ thảnh thơi
Đè cho tường khóc ướt lời rêu xanh
   Thằn lằn bò quảnh bò quanh
Để đêm tặc lưỡi tiếc thành quách xưa

   Biết sao nói hết cho vừa
Một thời cứng cáp như vừa hôm qua
   Sông xa luyến ái con phà
Áo cùn góc phố mơ hoa bốn mùa

   Bàn tay lia lịa mà xua
Làm sao xua hết gió lùa trống tuênh (1)
   Độ lần tường rã long đinh
Thời gian lột hết bóng hình thân yêu

   Này em gợi nhẹ đèn khêu
Tường trơ cả gạch lều khều xẩu xương
   Vữa vôi kỷ niệm còn vương
Đã thành cát bụi chân tường hôm qua.
-
(1) “Bây giờ còn trắng hai tay. Xua đi xua hết tháng ngày mộng mơ” - Lục Bát Rời - Từ Nguyên Thạch.


◦◦◊◦◦

TẦM XUÂN TÁI BẢN I
   Rồi thôi tắt nến nhẩn nha
Hôn nhau cái nụ tím cà vườn xuân
   Trèo lên cây bưởi hồng trần (1)
Bước ngang xuống vội vấp chân ngã đùng
   Lấy chồng chớ có vít vung
Nửa đêm hét toáng tốc mùng xem trăng. (4)

Nụ tầm xuân có xanh có biếc? (2)
Ngắt lần hồi để giết thời gian
   Một, hai, ba, bốn... cành tàn
Không yêu rồi lại yêu càn nhít nhăng.

Chuyện con thuyền lăng xăng không đỗ
Xoáy mòng mòng lật ngố như chơi
   Tưởng rằng câu chuyện dở hơi
Ca dao ướt nhẹp một trời quắt quay.

   “Ba đồng một mớ trầu cay” (3)
Hỏi gì chim chích lạc bầy bắt sâu
   Ngỡ ngàng bóng nước chân cầu
Bàn chân khỏa vội nông sâu khó dò.
-
(1), (2), (3) Bài ca dao “Trèo lên cây bưởi hái hoa. Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân. Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc. Em có chồng rồi, anh tiếc lắm thay. Ba đồng một mớ trầu cay...”.
(4) Các câu thơ này còn có phiên bản khác “Bước ngang xuống vội vấp chân la đà. Lấy chồng còn nét mặn mà. Nửa đêm lặng hát tình ca tặng chàng”.


◦◦◊◦◦

MƯỜI NĂM
   “Mười năm trên bước đường dài” (1)
Vòng ôm trời đất cánh tay khoẳng khèo
   Mười năm đá tảng cheo leo
Vỡ thành muôn mảnh buồn theo sỏi tình

   Vũ đài một góc binh binh
Hư không đấm nát, tan bình hoa yêu
   Nắng loang đồng cọ đồi xiêu
Xà beng nạy bật cả chiều tung lên.

   Cỏ gà như tóc rối ren
Len vào trong gió nhỏ nhen lòng người
   Con người như thể đười ươi
Cười nhe răng lợi cho hời hợt qua.
-
(1) “Mười năm chân bước trên đường dài” – Bài hát “Có một dòng sông đã qua đời” – nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.


◦◦◊◦◦

BUNG XUNG
   Bung xung là cái chi chi
Chả thèm hiểu rõ cái gì bung xung
   Không cùng cho tận không cùng
Trắng đen lẫn lộn cho bung xung nhùng.

   Lòng người lắm những bung xung
Ghét cho chí chét vờ mừng gặp nhau
   Lá trầu trả lại miếng cau
Đem thương nhớ trả cho bầu rượu tăm.

   Hai nàng nếu lấy chồng chung
Cho thành tổ quạ lùng bùng rối ren

   Nhà hàng túi chẳng xu teng
Bung xung ăn nhậu, cái beng-chạy ào

   Lằng nhằng mây giữa trời cao
Đen rồi trắng xóa đổ ào nước nôi

   Lửa loang góc phố tàn tồi
Bung xung những kẻ chuyên hôi của người

   Nào đêm mộng mị mưa rơi
Bung xung tóc rối ấm hơi chỗ nằm
   Ngật ngờ đếm lá hỏi thăm
Tình duyên năm mới đừng dằm ớt cay.

   Bung xung chén rượu vần quay
Bạn bè nghiêng ngả cái say đến gần
   Mụ người tình vẫy bần thần
Con đường năm cũ hỏi rằng ở đâu?

   Lẽ nào mãi tận ngày sau
Tình ơi vẫn thế, nhĩ nhàu bung xung
   Bàn chân dẫm một cái đùng
Con đường năm cũ lá tùng không rơi...


◦◦◊◦◦

ĐẮNG LÒNG
         (“Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng
         Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay.”) (1)
Anh đắng lòng trong phin cà phê đắng
Nhỏ tâm tình chạm đáy cốc em đây
Thôi đây nhé vần thơ xin nối lại
Tìm chút tình vị cũ vẫn đằm say.
-
(1) Bài thơ “Đi trong rừng” – Phạm Tiến Duật.


◦◦◊◦◦

LIÊN KHÚC
1 – Hiện sinh
   Tính sau... mặc kệ kiếp nào
Môi giờ đẹp lắm dám đâu hững hờ
   Hiện sinh hôn vội - phù thơ
Tình trăm năm cũ một giờ cũng tan.

2 – Quên
   Giả vờ cứ bảo rằng quên
Em mang trái đất bắt đền tình anh
   Nhúng vào nước mắt trong xanh
Đất thành nhào nhuyễn tanh tanh chút bùn.

3 – Chày
   Dám xin hỏi vũ trụ này
Tình yêu nặng chịch cái chày đâm tiêu
   Đãng lơ liếc xéo ráng chiều
Phập cho một phát “tiêu điều” ngón tay.

4 – Chuồn chuồn ớt
   Nhấp nhô lạng lách mà chơi
Đỏ lòm hí lộng một trời tuổi thơ.

5 – Nở
   Thơ mang một chút lưng chừng
Rải lên mái tóc nở bừng thành đêm.

6 – Đêm vui
   Đêm vui chỉ có mấy giờ
Em cười hấp háy mà hờ hững anh
   Lòng anh mở rộng chành bành
Phong tình lồng lộng vẫn đành... mở thêm
   Em ngồi thỏ thẻ êm êm
Chở em mấy phút mà đêm téo tèo
   Em tròn lăn lẳn dưa leo
Anh về ủn ỉn con heo máng thèm
   Em cười như gái Xi-Ghem (1)
Mà cùn lý sự trời mèn đét ơi!
   Cái tình một cục tung rơi
Không ngờ rớt xuống lơi khơi chốn này
   Em nè! có cái dao phay
Để anh chặt vụn những ngày không em.

   Giữa trưa đốt đuốc kiếm tìm
Phấn hương còn mãi lim dim thơm lừng.

7 – Đậm nhạt
   Đầu tuần đậm sắc màu hương
Cuối tuần nhợt nhạt con đường ta qua.

8 – Vằn-Xì
   Trai vằn vện gái xì-po (2)
Bờ sông neo nẻo, con đò mẩn mê.

9 – Cưa
   Tuyệt chiêu cưa gái ngày nay
Đừng cưa gì cả, gái bầy sẽ theo.

10 – Quà
   Gói quà xui xẻo không xinh
Tự mình tặng lấy cho mình mà vui.

11 – Nhím xù
   Tình cờ “bờ lốc” (3) lơ mơ
Nhím xù, anh chạm giả vờ không đau
   Tèn tèn bàn phím gõ mau
Em đem nhọn cái lông đầu đâm anh
   Chích qua chích lại phành phành
Bỗng ùm một tiếng nổ đoành bóng yêu
   Ngược xuôi hai đứa trăm chiều
Mảnh tình phấp phới liêu xiêu trên đầu
   Hà hơi nước miếng phun cao
Cho tình rớt xuống đè đầu chóc “hun”
   Em ngồi nhổ cọng lông chưn
Mà như lông nhím phừng phừng hăm he
   Con nào mà muốn nhăm nhe
Em đem cả họ bạn bè nó đâm
   Còn anh đừng có hâm hâm
“Lốc” này con nọ em “mầm” anh luôn

   Anh như nhái bén trần truồng
Lấy tay mà bụm cả phường thị phi
   Tay khoèo chân khoẳng phi phi
Nhảy lên nhảy xuống thở khì... ngay đơ.

12 – Trời mưa
   “Trời mưa thì mặc trời mưa” (4)
Cởi truồng thuở nọ từa lưa chẳng chừa
   Ngày xưa chưa biết áo mưa
Bây giờ phải mặc cày bừa cạn sâu
   Rèm thưa trăng xóa nét nhàu
Thẳng ra sáng bét môi màu ngất ngư.

13 – Tố Trâm (5)
Người đẹp liêu trai xanh như mộng
Chẳng biết cỏ này mọc ở đâu
Hồ dựng ngược đời như vách núi
Áo hờ hững cho ngực vun đầy.

14 – Gió
   “Gió kia đã có mây rồi.
Đành ôm gối chiếc ngủ vùi dưới trăng” (6)
   Phong tình mấy độ lăng nhăng
Bao nhiêu mới đủ cho thằng gió kia.

15 – Vô Hữu
Quy Muội co mình, không quay mặt (7)
“Vô” chiêu chưa xuất, đã “hữu” tình.

16 – Sầu riêng
   Buồn là một cái sầu chung
Sầu riêng mình sẽ chia cùng lủm luôn.

17 – “Chét in chét au”
   “Chét au” ta lấy về xài (8)
“Chét in” “khâm mít” để ngày mai vô (9)
   Cũng là một chỗ nhấp nhô
Ngày đêm ta cứ lô tô ra vào.

18 – Chòng chành
   “Lơ thơ tơ liễu buông mành” (10)
Con thuyền cập bến chòng chành một anh.

19 – Kiến càng
   Hôm qua tôi đến Cần Thơ
Đi về chỉ thấy bơ phờ ruột gan
   Hoạn Thư (11) chốc chốc càng ràng
Con giun thun hãi, kiến càng cong “ku”.

20 –
Bồ câu trắng xác (12) bay lạch bạch
Công thành như thể một phát tè
Anh hoa từng giọt nơi tiết niệu
Dễ gì những thứ rung vẩy vẩy
Thương từng hạt đất ấm lê thê.
-
(1) Sea Games là Đại hội Thể thao Đông Nam Á.
(2) Xì-po (từ lóng): khỏe khoắn có chất thể thao.
(3) Blog (tiếng Anh): nhật ký trên mạng máy tính toàn cầu (internet).
(4) “Trời mưa thì mặc trời mưa. Tôi ngồi tôi nghĩ ngày chưa có Trời. Giữa cơn giông tố lên đời. Tôi ngồi tôi gọi: ơi ời, trời mưa...” - Bài thơ Mưa Đời của nhà thơ Nguyễn Phước Nguyên.
(5) Tặng một bạn gái tên Tố Trâm.
(6) Thơ của một bạn gái tên Quỳnh Vy.
(7) Tặng một bạn gái có biệt danh Quy Muội.
(8), (9) “Check in”, “check out”, “commit” là những thuật ngữ quản lý phiên bản (version control) trong ngành công nghệ phần mềm.
(10) Truyện Kiều - Nguyễn Du.
(11) Hoạn Thư là biệt danh khác của nàng Quy Muội (7).
(12) Trắng xác (từ lóng) có nghĩa là trắng tinh.


◦◦◊◦◦

NỆM BÔNG
   Đau lòng như tấm nệm bông
Bên trong gai nhọn chích mông, ối chà!
   Bàn tay mềm mại lần xoa
Mà nghe êm ái đến ba bốn ngày.


◦◦◊◦◦

LỤC BÁT TRUYỀN NHÂN
         (Thể hiện: NSƯT Hồng Vân và Ngô Đình Long )
   Giọng cười ngọt lịm Huyền Trân
Thổi vào lục bát truyền nhân vạn đời
   Nào chàng thi sĩ thảnh thơi
Nào người khắc khoải đứng ngồi không yên (1)
   Nguyễn Du gánh hết ưu phiền
Góc trời đứng khóc mà nhìn Kiều đi
   Mười lăm năm – cánh thiên di
Màn nhung khép lại, đời thì vỗ tay
   Chòng chành nắng gió ngất ngây
Cỏ may (2) Nguyễn Bính rơi đầy đường quê
   Đức Bốn (3) chẳng chịu quay về
Chăn trâu đốt lửa (4) mẩn mê cả chiều.

   Sân chùa sư nữ buồn hiu
Vì hoa tự tử cánh thiu úa tàn
   Lục bát chẳng chịu sang ngang
Để chùa sẽ rụng thêm tàn một bông.

   Bên lề kinh kệ áo hồng
Gói thành một gói thả bồng trôi sông
   Chuông dài văng vẳng thinh không
Xéo ngang gác nhỏ động lòng nhện giăng
   Buồn thương mắc với vui mừng
Cúi xin lục bát em đừng quên anh.

   Hai câu sáu tám quẩn quanh
Đi hoài đi mãi đời thành dấu xe
   Bốn ngàn năm – rớt bên hè
Không chính thống – vẫn sắt se tình nguời
   Khi kiều mỵ, khi lả lơi
Ca dao chuyên chở lứa đôi thề nguyền

   Anh hùng sánh với thuyền quyên
Chí Phèo - Thị Nở trăng nguyền như nhau
   Ca dao chỉ mớm khơi mào
Những mong sáu tám bạc đầu bên nhau
   Nhưng mà nào dễ thế đâu
Bưởi vườn quay quắt trong màu tầm xuân.

   Không thân cứ gọi là thân
Em xa như thể em gần bên tay
   Một câu sáu – hết một ngày
Còn câu tám – mãi lưu đày tháng năm
   Chiếu chăn xếp lại chẳng nằm
Ngày xưa còn sót góc thầm chéo khăn

   Ngày nay lục bát truyền nhân
Có người nhặt nhạnh xa gần cỏ thơ.
-
(1) “Là cha ông đó bằng xương máu. Đã khổ, không yên cả đứng ngồi” - Các Vị La Hán Chùa Tây Phương - Huy Cận.
(2) Bài thơ “Hoa cỏ may” – Nguyễn Bính.
(3) Nhà thơ Đồng Đức Bốn.
(4) Bài thơ “Chăn trâu đốt lửa” – Đồng Đức Bốn.


◦◦◊◦◦

ƯƠM
   Chiến tranh qua đã lâu rồi
Vết thương ngày ấy trên người còn đau?
   Nhói lòng như cắt cuống nhau
Thôi đừng kể lại bạc đầu bé con

   Anh hùng máu thắm như son
Cho màu cờ vẫy gọi non núi hồng
   Lặng người tiếng nấc thinh không
Lời ru của mẹ chất chồng đợi con

   Rừng khuya cánh võng cuốn tròn
Thịt da tan cả vẫn còn nắm xương
   Linh hồn gởi bụi chiến trường
Tinh thần bào chiếc gậy đường Trường Sơn.

   Thôi đừng nói chuyện thiệt hơn
Tấm lòng xóa hết mọi hờn căm qua
   Giang sơn thu mối một nhà
Những người đã khuất thiết tha gọi mừng.

   Nếu thương hết dạ mà thương
Người dưng nước lã chẳng thương bao giờ
   Phương trời xa lạ đừng mơ
Đồng tiền cái bánh xe bò nó lăn
   Đường quê dập nát bao lần
Đừng quên vụn vỡ dưới lằn xe qua.


◦◦◊◦◦

NGHIÊN CỨU KHOA HỌC
Những nhà khoa học mơ ngày thành tựu
Như đường song song hội tụ ở... vô chừng
Thơ viết lừng khừng – đọc xong rồi đốt
Vầng trán nhăn chẳng thẳng lại bao giờ

Giữa bốn bề núi dựng kiến thức treo
Nơi vực thẳm, “nét” (1) ắp tiếng cười nham nhở
Tìm con đường quanh co trong trăn trở
Xung quanh mình đá ngọc sáng lung linh
Mà lối ra hun hút ống đen kìn

Mười vạn tấn đá, xới khai nguồn khoáng sản
Mải mê tìm lỡ vứt khối kim cương
Gối chiều hôm bó trong niềm nuối tiếc
Đỏ ối mặt trời, lại bới những mông lung
Ờ, mất kim cương mình sẽ gắng soi vàng
Dẫu một phân cũng tạ ngàn niềm vui
Miễn lòng mình lóng lánh ánh kim khôi

Trôi chẳng dứt đam mê nguồn suối núi
Mùa khô kiệt vẫn ẩm ỉ trong ngần
Mưa sẽ đến thành dòng xuôi bất tận
Vỡ lăn dài khối đá tảng khó khăn.

Chuyện thành bại không cần sân si mãi
Như buồn vui khoảnh khắc cái sát na
Qua sông lớn – con thuyền nên bỏ lại
Thảnh thơi cười bước nhẹ cõi tử sinh.
-
(1) Internet: mạng máy tính toàn cầu.


◦◦◊◦◦

MUỘN
I.
   Muộn màng viết mấy bài thơ
Tài hoa rơi rớt ngật ngờ lượm lên
   Miệng cười hí hửng xênh xênh
Nào ngờ chỉ thấy bụi trên tay mình.

II.
   Muộn màng lỡ buổi bình minh
Quá trưa đứng bóng tuổi mình chiều thêm
   Trễ tràng giấc ngủ trong đêm
Bình minh lại thức muộn thêm một lần.


◦◦◊◦◦

LẠI KHÚC QUANH
   Khúc quanh ngỡ một lần thôi
Lục bình xanh biếc định trời quê hương
   Sóng ngầm tuôn xoáy vô thường
Lở bồi thêm ngoặc góc thương quặn người.


◦◦◊◦◦

KHÚC HÁT CHIỀU HÔM
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Đài Trang )
   Em ngồi bên chiếc dương cầm
Chiều hôm khúc hát ầm thầm lỏi len
   Len vào ngóc cửa cài then
Thành tia sáng nhỏ rọi đèn trong anh
   Bước đàn đừng vội đừng nhanh
Lỡ làng nốt – sẽ không thành bài ca
   Nhưng mà đừng có nhẩn nha
Chậm thôi một nhịp – nắng tà tịch liêu
   Nếu thương chẳng nói chi nhiều
Mượn lời cung bậc bắn xiêu tên tình.

   Chiều hôm đến tận bình minh
Đời anh dài lẳng bằng hình vóc em.


◦◦◊◦◦

THANH ĐA MỘT GIẤC CHIỀU MÊ
   Mặt trời treo ở giữa sông
Ánh vàng đỏ rực dát dòng mông lung
   Lòng sông ngửa mặt hào hùng
Cho bàng bạc sóng thẳng tưng giữa trời
   Há hà cười rộ cái chơi
Quay sang ôm chặt vóc người muội yêu
   Một đời chẳng có bao nhiêu
Đoạn tình mấy khúc ném liều cho em
   Nam nhi ví phỏng tòm tem
Chỉ cần gối thẳng tâm thêm dát vàng
   Một chàng bợm bãi thênh thang
Quắc nhìn con chuột chạy ngang ngoài đường

   Vội vàng tấp cạnh bờ mương
Làn môi tươi tắn cho thương má hồng
   Luồn qua răng ngọc mênh mông
Len qua ngóc ngách em còn trong anh
   Ngửa lòng một giọt xanh xanh
Kệ cho xanh đỏ, em thành ruộng dâu
   Một ngày bể mặn về sau
Trùng dương hú gọi, hải âu lộn nhào
   Bờ xa đám hội lao nhao
Khuôn trong sáo rỗng tào lao người đời
   Thanh Đa lả một chiều lơi
Tóc em bé tẹo từng lời rối tung.

   Thanh Đa một giấc mơ hồng
Mơ rồi lớ ngớ chiều không em về
   Thanh Đa một giấc chiều mê
Tỉnh rồi tui tủi mình về không em.


◦◦◊◦◦

UẨN
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long )
   Đau lòng dứt áo ra đi
Sau lưng nước mắt biết khi nào về
   Nuốt vào mấy độ sơn khê
Vờ làm trẻ nít ngô nghê quên buồn
   Thế là một thuở tình thương
Trái tim mọc ở bên đường thơm hương
   Tạ đôi hai tiếng quê hương
Đập tan xương ngực ngẹt thương gập người.

   Thôi rồi một thuở mênh mông
Người ta ném cái tình chung cho trời
   Giống là một tiếng hắt hơi
Đừng mang giấu lẫn tiếng cười cho nhau.
-
(1) Nghệ sĩ Ngô Đình Long đã chữa câu thơ lại thành “Đập tan xương ngực mà thương xót lòng” sẽ đúng vận và nhẹ nhàng hơn.


◦◦◊◦◦

TRANG CHU
   Vô vi là giấc mơ hoa
Trang Chu chợt tỉnh bướm là là bay
   Muội về bé bỏng không hay
Nhà chồng ở tận bến này buồn thiu
   “Bồn ca” (1) ai hát buổi chiều
Người đem tam muội đốt liều hoàng hoa
   Quan san lỏng lẻo rơi đà
Biên thành người cũ vị tha cho tình
   Đúc khuôn đáy nước tấm hình
Nín hơi mà lặn bọt phình phình tan.
-
(1) “Học làm Trang Tử thiêu cơ nghiệp. Khúc Cổ Bồn Ca gõ hát chơi” - Thơ Vũ Hoàng Chương.


◦◦◊◦◦

ĐI LỄ PHẬT
         (Thương tặng Các Dung. Thể hiện: Nghệ sĩ Lệ Thu và Ngô Đình Long )
Trước bàn thờ lạy Phật
Em quỳ cạnh bên tôi
Khói nhang không át nổi
Mùi thơm của phấn son

Thịt da màu quyến rũ
Hung loáng cái chuông vàng
Tóc mây vừa chạm đất
Cúi xuống vạn lần thương

Bồ đoàn nệm êm ấm
Như một giấc mơ khuya
Gối chạm bờ bến mộng
Nệm đắp cơn gió lùa

Phật cười tét cái miệng (1)
Vui chi mà lắm thế
Chuyện tình của chúng con
Đừng bỡn cợt Phật ơi

Dắt tay vào chùa trong
Phật hiện khắp muôn nơi
Mắt xoe tròn anh kiếm
Phật là em, em ơi
Ta ôm phật vào lòng
Ngát mùi thơm của hoa
Không cần quỳ lạy nữa
Em hiện giữa ta bà

Đáy thắt eo con ong
Phật cũng biết “địu đàng” (2)
Bàn tay suôn nhỏ nhắn
Mềm mại nét từ bi
Mắt sắc nhìn sáu cõi
Ánh tình ẩn đôi mi
Giọng cười ôi duyên dáng
Xuyên qua muôn trùng kiếp
Đến hôm nay hội ngộ
Tén tèn phật yêu ta
Ta cám ơn phật nhé
Về nhà khỏi thắp hương
Chỉ đốt mãi đuốc tình
Dưới ánh lửa lồng lộng
Phật cùng ta lung linh
Há hà ta cười rộ
Dòng sông nắng ba sinh
Ngàn kiếp thành téo tẹo
Nhỏ hơn cái nồng nàn

Không cần chuyến đò ngang
Xuôi theo dòng thi tứ
Đến một cõi hoang đàng
Phật cùng ta cười cợt
Nhìn nhau cũng đủ vui

Rong ruổi đi cầu Phật
Không ngờ phật theo anh
Yên xe nghe nằng nặng
Phật chạm ấm lưng mình.
-
(1) Nghệ sĩ Lệ Thu sửa câu thơ lại thành “Phật nhoẻn cười cái miệng”, ý vị rất hay.
(2) Dịu dàng và điệu đàng.


◦◦◊◦◦

SIÊU THỰC
   Ngoái đầu thấy một người đi
Vác theo cái bóng nặng chì cái chân
   Vàng quay xa tít vô ngần
Từng cơn gió túy bốc tầng ưu tư
   Tình cờ trộn với hình như
Người mang nhan sắc đến từ bình minh
   Dại khờ khởi một cái nhìn
Cuồng trong hơi thở hòa mình vào nhau.


◦◦◊◦◦

TÌNH YÊU TỔ QUỐC LÀ GÌ
Có ai biết tình yêu tổ quốc là gì không?
Mà thiên hạ đồn rầm
Sách vở nói lung tung
Trẻ con vẫn thường ê a đọc
Loa nhân sinh ngàn năm vẫn ra rả
Về tình yêu tổ quốc
Nhưng nó là gì cơ chứ?
Có người mang ra tô vẽ
Có người thương vay khóc mướn trong nỗi u hoài
Có người làm mồi trong bàn nhậu
Cụng ly hí hửng về cái gọi là tình yêu tổ quốc.

Đứa bé ăn xin ven đường
Không hề biết về tình yêu đó
Nó chỉ quan tâm đến cái đói
Những người thường nói về tình yêu tổ quốc
Không hề biết cái đói là gì
Và hình như quên đi đứa bé
Nhưng đứa bé ấy! Có phải là một phần tử cấu thành tổ quốc không?
Và có ai yêu cậu không?

Có người sống chết vì gia tộc
Và đánh đồng gia tộc với tổ quốc
Ôi! Nhét con voi vào tủ lạnh (1)
Vó ngựa Nguyên Mông không dẫm nát được bãi cỏ họ Trần
Nên dải đất sông Hồng vẫn nguyên vẹn đến tận ngày nay.

Tình yêu tổ quốc bao gồm hai khái niệm:
“Tình yêu” và “Tổ quốc”
Không ai định nghĩa được tình yêu
Còn tổ quốc là gì?
Là làng xóm tôi cư ngụ
Là đất nước tôi sống
Là khu vực
Là châu lục
Là trái đất
Là thái dương hệ
Hay là cả vũ trụ này?
Có một người rong ruổi giữa đường và hét toáng:
“Tôi yêu cả vũ trụ này”
Điên hay không điên?

Mẹ ngồi khâu áo cho con
Đèn khuya lay lắt như cuộc đời vốn có của mẹ
Tình yêu tổ quốc nằm trên từng đường kim mũi chỉ
Và như giọt máu trên mũi dao
Nhỏ hoài không dứt
Của những người cam tâm hi sinh cho đất nước này
Để mai sau những đứa bé được ê a:
“Con yêu bố mẹ ông bà”.

Có giọt sương đêm
Khuya nào cũng rơi
Thấm từng thớ đất
Câm lặng qua ngàn năm vạn kiếp
Có lẽ nó cũng yêu tổ quốc này lắm
Nhưng nó không biết nói như con người bẻo lẻo.
-
(1) Một chương trình quảng cáo “Nhét con voi vào tủ lạnh” trên truyền hình.


◦◦◊◦◦

BỐN MẶT TÌNH
   Xô ngang cái ghế vương quyền
Tình yêu gãy cụt tật nguyền đôi chân
   Ba ngàn mỹ nữ cung nhân
Chỉ còn xác thịt dành phần cho vua.

   Bên đời cơm cặn canh thừa
Mặc trời mưa tạt ghẹo đùa hôn nhau
   Em nè mở mắt nhìn sâu
Mi dài rủ bóng ngả đầu tựa lưng.

   Chân tình vấp ngã vù sưng
Ai mang muối xát, xát từng sợi gân
   Ừ thôi một chút bần thần
Lan can hoa đổ nguôi dần cái đau.

   Tay này bổ ngửa trái cau
Tay kia xòe ngửa lật mau ván bài
   Em cười anh đã nói sai
Yêu nhau muốn cưới lại bày đặt nhau.


◦◦◊◦◦

Ừ THÔI EM ĐÃ LẤY CHỒNG
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Thu Thủy và Ngô Đình Long )
   Ừ thôi nàng đã đi rồi
Trên đường gió thổi một hơi thở buồn
   Ừ thôi nắng chả còn tuôn
Cây quên hớt lẻo bên truông nhớ đèo.

   Ừ thôi mưa vẫn hút heo
Cái tình năm cũ bèo nhèo “da hươu” (1)
   Bật tay búng lấy đồng xu
Ngả nghiêng thế sự trăng chu mỏ nhìn.

   Ừ thôi phố chợ lặng thinh
Một người trong suốt vô hình mà đi
   Bờ vai chạm – chẳng có gì
Tình người hờ hững biết chi mà lần.

   Ừ thôi sửa túi nâng khăn
Đời người chỉ có một lần đó thôi
   Xuân Hương lắm những ngậm ngùi
Cả đời mong chỉ đó thôi một lần
   Tài hoa mắc nợ gió trăng
Cho nên áo mặc mấy lần cởi ra.

   Người gần mà lại mù xa
Mong em nhớ mãi tình là không tên (2)
   Thành an (3) mưa rũ buồn tênh
Mười thương (4) trên bước gập ghềnh tình ca.

   Chích chòe sáo sậu ba hoa
Hót chi cho lắm trời già có vui
   Êm êm một củ sắn lùi
Mong em nệm ấm cuộc vui chẳng tàn. (5)
-
(1) Trang web Yahoo! “http://www.yahoo.com”. Tôi đã nghe một người khác nói đến từ “da hươu”.
(2), (3), (4) Mười bài hát “Không Tên” của nhạc sỹ Vũ Thành An.
(5) Nguyên tác bài thơ còn hai câu cuối “Trăm năm chúc tụng quáng quàng. Một giờ hạnh ngộ xương tàn cũng cam”.


◦◦◊◦◦

EM ĐI LẤY CHỒNG
I.
Sáng mai em đi lấy chồng
Hỏi rằng anh có buồn không
Hay anh cả cười như ngày năm nọ
Gái lệ kiều đâu chỉ mình em. (1)

Sáng mai em đi lấy chồng
Anh có còn nhỏ lệ không
Hay anh xoe xỏe hàng ria mép
Em vẫn là hoa đỏ trong tim.

Em đi rồi mưa vẫn còn tình tự
Nỗi buồn vô tưởng lại lên men
Con bướm vẽ vòng vòng qua bên nớ
Phấn hương còn lại chút xì-tin (2).

II.
Em ơi sao lại đi lấy chồng
Để cho anh hơn mười năm đau khổ
Đợi tin người như bóng nhạn mùa đông.

Em ơi sao lại đi lấy chồng
Để cho anh thêm một lần dang dở
Gặp cô gái nào cũng ngỡ là em
Vì không còn phân nổi mắt với môi.

III.
Em lấy chồng anh tồng ngồng đứng đó
Thấy trên trời ngỗng... nghễu nó bay
Chạnh thương không dám tỏ bày
Cho nên ra nỗi nông này đó em.
-
(1) “Gái lệ kiều đi với ngựa, voi. Về nhà, đứa bé vẫn đùa chơi. Nhưng lòng trẻ đã theo đoàn xiếc. Xếp với màn to của rạp dời” - Gánh Xiếc - Huy Cận.
(2) Xì-tin (từ lóng): vừa trẻ trung vừa dễ thương.


◦◦◊◦◦

NGỠ VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY
Hai ngày không gặp
Tình vơi rất nhiều
Không còn khắc khoải
Đợi dáng người yêu
Mai kia mốt nọ
Tình ứ còn xiêu
Tan như băng thủy
Chút hơi yểu xìu
Chán ơi là chán
Ta cóc thèm chiều
Bao nhiêu mới lạ
Đợi ở ngoài kia...

Cái chậu lia thia
Bức ơi là bối
Mùi hơi tóc rối
Khét lẹt ngàn năm
Một ngày xa vướng
Thành hương của trầm.


◦◦◊◦◦


   Thôi đành lỡ một chuyến đò
Tím trời ảo tưởng từng mò áo ai
   Một mai sẽ gặp ngày mai
Anh đem đốt hết tháng ngày đen thui

   Tiến là một bước thoái lui
Hên là quà tặng do xui tạo thành
   Vóc người cọng khói mong manh
Tâm hồn gợi cảm màu xanh hữu hình

   Đẹp bằng cái móng của xinh
Xinh thua xa nụ cười tình dễ thương
   Lá là biết tả sao nhường
Em ngồi ngả ngớn: dễ thương quá trời

   Bơi bơi trong cái hồ bơi
Như anh chập chũm chụp vời lung tung
   Nào ngờ em nhảy cái ùm
Cái phao mềm mại phải tum “lụm” (1) liền.

   Nắng soi bên giậu hàng hiên
Hoa nhài hoa lý vẫn điên như thường
   Tội tình mấy cái mùi hương
Cuồng thơm hơi thở đêm nhường chúng ta

   Trần gian ô cửa chui qua
Hoa cành lá hẹ anh ngà ngà say
   Đắm mê vứt hết tháng ngày
Giật mình chợt tỉnh, tóc mây cuộn tròn
   Rồi nè má ửng môi son
Tỉnh rồi lại muốn mê hơn những ngày.
-
(1) Lượm, nhặt.


◦◦◊◦◦

VÔ NGHĨA
   Cái gì trong vẻo trong veo
Đồng tiền má lúm trăng treo nhoẻn cười
   Chiêm nương tóc xõa ru hời
Tháp Chàm ủ dột nghiệm thời gian qua.

   Đồ Mi Sol Rế tà tà
Mấy con nốt nhạc xuống và lại lên
   Thương người xuôi ngược chông chênh
Vẳng bài cô lữ gập ghềnh lỗ tai.

   Rượu tình trút cạn quay quay
Uống xong bập cả ly này thủy tinh
   Vỡ tan trắng bụi thủy tình
Máu tươm khóe miệng giật mình... tỉnh queo
   Quán chiều sấm nổ mưa đeo
Chớp lên nhoang nhoáng con heo chạy ngoằng.

   Lòng người có những tăng tăng
Mang hai giọt lệ cân bằng cái tâm
   Bé nằm ngậm sữa mâm mâm
Ngày sau ngó lại âm thầm tiếc nguôi
   Sói xanh lởn vởn xác người
Nhe nanh cả thẹn quỷ ngồi tương tư

   Nhà ai dộng một cái cừ
Rung trong đất đá hình như vỡ nhà
   Quỷ buồn hứt hứt vào ra
Rong chơi bốn bể vì nhà đã tan.

   Vòng vèo sợi khói cây nhang
Cuốn theo thơm thảo dìu nàng vào mây...


◦◦◊◦◦

TÔI LẠI NGHĨ
         (“Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật
         Thế cho nên tất bật đến bây giờ...”
) (1)
Tôi lại nghĩ trần gian là có thật
Nên yêu người bằng hơi thở chén cơm
Một lần ôm trao thân thể nụ hôn
Là vĩnh cữu trong sát na lá giật.

Sát cửa biển ta mở toang cánh cửa
Ùa hơi tình ươm ướm thực như thơ
Mặt trời cong nghiêng vành nón ngủ mơ
Duỗi thẳng cẳng vì không cần nghĩ ngợi.
-
(1) Thơ Bùi Giáng.


◦◦◊◦◦

BÙI GIÁNG SƯ HUYNH
         (Thể hiện: Nghệ sĩ Bích Ngọc )
Thuở huynh xuống trần, đệ chưa chuyển thế
Rong chơi chập chờn trang trắng lau bay
Huynh tóc rối kết vầng thuyền cỏ
Đưa bao nhiêu người đẹp cập bến... xa huynh

Huynh về trời, đệ vẫn còn nghiên cứu
Cởi truồng con gái thấy chẳng đẹp gì hơn
Phải chăng nàng ấy, yếm đào đang mặc
Xanh đỏ tím vàng che đậy mới khát khao.

Huynh ơi! Kiếm pháp vô chiêu là gì cơ chứ
Không có gì mới bao chụp cái tình chung
Tâm hư vô ấy chính là biển cả
Nội khí trong người tản mát ở cuồng ca

Huynh phóng lãng, có phải là chiêm nghiệm
Hình hài này bẩn sạch áo khoác vai
Áo của huynh, đệ nhìn buồn cười thật
Hoa liễu vi trùng lổm ngổm thật là vui
Huynh cởi ra đệ thật là sửng sốt
Mập sữa trắng tròn đứa bé đứng cầm cu.


◦◦◊◦◦

Last updated March 2017

Comments