Art‎ > ‎Poetry‎ > ‎

Selected collection “Lục bát truyền nhân”

TỰA

Cảm ơn đã đọc tuyển tập.

Nguyễn Phước Lộc

2006-2013

MỤC LỤC

  1. TÌNH QUÊ
  2. NHỚ
  3. QUÁN NHỎ
  4. MẸ NGỒI GIẶT ÁO CHO TÔI
  5. AI THƯƠNG KIỀU
  6. KHÚC QUANH
  7. DẠO BLOG I
  8. GÁI
  9. THẦY CÔ
  10. THẤY GÌ
  11. “CHUỒN CHUỒN CHỞ NẮNG SANG SÔNG”
  12. GỌI NHỎ I
  13. GỌI NHỎ II
  14. BÔNG HỒNG NHỎ
  15. HAI CÂU
  16. CHUYỆN TÌNH CHAT
  17. HÚ HỒN
  18. EM NHÌN TRỜI QUA KẺ TAY
  19. NỤ HÔN
  20. DẤU HỎI
  21. CHỢ TẾT MUA CHÂU
  22. KHÔNG ĐỀ
  23. TƯỜNG LỞ
  24. TẦM XUÂN TÁI BẢN I
  25. MƯỜI NĂM
  26. BUNG XUNG
  27. LIÊN KHÚC
  28. NỆM BÔNG
  29. LỤC BÁT TRUYỀN NHÂN
  30. ƯƠM
  31. MUỘN
  32. LẠI KHÚC QUANH
  33. KHÚC HÁT CHIỀU HÔM
  34. THANH ĐA MỘT GIẤC CHIỀU MÊ
  35. UẨN
  36. TRANG CHU
  37. SIÊU THỰC
  38. BỐN MẶT TÌNH
  39. Ừ THÔI EM ĐÃ LẤY CHỒNG
  40. VÔ NGHĨA
  41. YÊU NHAU
  42. BÀI CA DOANH NHÂN I
  43. HOA RƠI ĐƯỜNG ẤY
  44. MỞ CỬA A TỲ
  45. CHÙM HOA ĐÀ LẠT
  46. ĐÀ LẠT KÝ I
  47. KHÔNG ĐỀ 2
  48. KHÔNG LỜI
  49. CHẲNG ĐẦU KHÔNG ĐUÔI
  50. SÀI GÒN MUÔN NẺO CÀ PHÊ
  51. NGÀN NĂM
  52. HÚP CANH
  53. VÔ NGHĨA 2
  54. BÂY CHỪ BÀY ĐẶT NGHE MƯA LẠI BUỒN
  55. BẢY NỐT
  56. KHÔNG ĐỀ 3
  57. RU ANH
  58. LẠC
  59. KHÔNG THÍCH KHI NÀNG HỎI TÊN
  60. SIÊU TƯỞNG
  61. MỘT CHÙM THƠ
  62. CHẾT CHÌM
  63. TIẾNG ĐÀN
  64. NỖI NIỀM THÚY VÂN
  65. SƯ ĐA TÌNH
  66. BÍ QUYẾT
  67. LÀM SAO
  68. KHÔNG ĐỀ 4
  69. DÂNG
  70. GIỚI THIỆU SẢN PHẨM II
  71. KHUNG TRỜI HỌA LẠI
  72. TẶNG HẾT MỌI NGƯỜI

 

◦◦◊◦◦

 

TÌNH QUÊ

Thương tặng quê hương. Thể hiện: NSƯT Hồng Vân

Quê tôi bên một dòng sông

Phù sa nước ngọt mát lòng ca dao

Đồng xanh lúa hát rạt rào

Tôi xa ngày ấy mận đào có quên

Đường quê bờ dốc chênh vênh

Vấp lên ngã xuống mông mênh lối về

Không là thi sĩ đồng quê

Câu thơ viết vụng gởi về quê tôi

Tình quê hát sáo cả rồi

Không cần tôi nói những lời yêu thương

Bờ tre gốc rạ đêm sương

Lặng im một góc vĩnh thường lặng im

Thời gian thoắt một cánh chim

Những điều u uẩn nặng chìm sông sâu

Vụn rơi qua mấy nhịp cầu

Là thôi giấc mộng sơ đầu thành không

Soi dòng nước vẫn xanh trong

Hồn tôi giọt nước nên không thấy gì

Cũng là giọt nước trên mi

Cũng là giọt nước mưa khi nắng về.

 

Tôi thèm bóng mát chở che

Vòm xanh lá hát giấc hè ngủ quên.

 

◦◦◊◦◦

 

NHỚ

Vòm khuya đầy ắp trăng suông

Bãi lau lách sậy nỗi buồn lắt lay.

Gió rùng – tay nắm bàn tay

Chút êm ái cũ lại… đầy như trăng.

 

◦◦◊◦◦

 

QUÁN NHỎ

Khẽ khàng quán nhỏ lầu cao

Lời em mặn ngọt lạc vào lòng anh.

Đêm qua gió nổi lạnh lùng

Lầu cao quán nhỏ – Em còn nhớ không ?

 

◦◦◊◦◦

 

MẸ NGỒI GIẶT ÁO CHO TÔI

Thương tặng mẹ. Phổ nhạc và thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long

Mẹ ngồi giặt áo cho tôi

Áo bùn lấm láp từ hồi tuổi thơ

Và cho đến tận bây giờ

Tôi còn để mẹ giữa bờ lấm lem.

 

Mẹ ngồi giặc áo cho tôi

Mồ hôi mẹ thấm ướt lời ca dao

Trong thau sóng bọt tuôn trào

Mẹ còn chìm nổi cần lao đến giờ.

 

Mẹ ngồi giặt áo cho tôi

Qua năm tháng rộng hè rồi thu sang

Nhà tôi góc nhỏ bên đàng

Mẹ tôi ngồi nép cho làn xe qua.

 

Mẹ ngồi giặt áo cho tôi

Nắng nôi bóng mẹ không lời thở than

Mẹ tôi cười mỉm dịu dàng:

“Áo còn chưa sạch mẹ càng giặt lâu”.

 

Từ ngày tôi biết làm thơ

Bài thơ giặt áo đến giờ chưa xong

Trong mơ giấc ngủ nhủ lòng

Bàn tay mẹ giặt không còn rát đâu !

 

◦◦◊◦◦

 

AI THƯƠNG KIỀU

Thể hiện: NSƯT Hồng Vân

Kiều ơi nàng đã đi đâu

Mười mấy năm để đêm thâu đợi nàng

Có người máu nhỏ từng trang

Thương nàng – mấy kẻ được bằng Tố Như ?

Chàng Kim gió thoảng tình hờ

Dám đâu rút ruột câu thơ vì nàng

Từ thì mang tiếng anh hùng

Để nàng thị yến gian hùng cười xem

Thúc sinh đớn nhược yếu hèn

Nuốt lên nuốt xuống cái thèn thẹn trôi

Tố Như nước mắt lần rơi

Ẵm nàng cuối bến chẳng lời thở than.

 

Phận người thấp lại cao sang

Quan quyền cọng cỏ bên đàng mà thôi

Sông Lam qua mấy lở bồi

Núi Hồng in rõ thắm đôi nét ngài

Run run bút quyện chẳng rời

Tố Như tan cả hình hài chưa nguôi

Khúc đàn Kiều gảy xong rồi

Lấy gì cảm tạ mắt môi của người

Ba trăm năm – một giấc thôi

Tấc lòng nàng có hiểu lời tình si ?

Mà thôi nhắc đến làm gì

Tro tàn nấm mộ người đi không về

Còn Kiều nàng vẫn say mê

Trong vần thơ cũ lời thề với Kim

Tiền Đường sóng nổi gió chìm

Sông Lam kia lại lặng im nghìn đời.

 

Bên thềm gạ ánh trăng trôi

Thương Kiều ? Câu hỏi ngang trời ngửa nghiêng.

 

◦◦◊◦◦

 

KHÚC QUANH

Thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long

Mười năm khổ luyện làm người

Lòng thành có chạm đến trời mây không

Đời người một khúc quanh sông

Côn trùng rả rích chạnh lòng đêm khuya !

 

◦◦◊◦◦

 

DẠO BLOG I

Thể hiện: Nghệ sĩ Bích Ngọc và Ngô Đình Long

Từ trong ảo ảnh loăng quăng

Nghìn năm thoáng chốc không bằng một giây

“Lốc” 1 trời vần xoáy mù quay

Chụp lung tung thứ, toầy hoầy cái tay

Đếm rằng một với ba hai

Dạo bờ tư tưởng lâu đài cát xây.

 

Một chiều nhuốm đỏ vàng phai

Cái gì cũng đẹp một bầy thiên nga.

 

Nắng vui che khuất trăng ngà

Vành nghiêng nón cõi la đà cà bông.

 

Tuyết bay ứa ngập căn phòng

Bông hồng ngoẹo cổ phập phồng hương yêu.

 

Một nàng tiểu muội vừa yêu

Bội tình gượng gạo một chiều cả quên.

 

Lời thơ vung vẩy tênh hênh

Mất đà chúi nhủi chênh vênh kiếp người.

 

Chữ tâm đỏ loét rạng ngời

Tấm lòng giữa cõi đất trời bao dung.

 

Nhím xù gai nhọn xếp chùng

Toe toe cái miệng hả lòng trống không.

 

U tình Ca-lét 2 chưa xong

Dài đằng thế kỷ hỏi còn biết yêu ?

 

Binh đao nguyên khí lều bều

Một đời lận đận lêu bêu giang hồ.

 

Bao năm tình đẹp như mơ

Cơ hàn mấy buổi mà giờ thành không.

 

Tuệ lòng ngăn lại không xong

Dòng hoan lạc chảy ngoảnh trông đứ đừ

Chống cằm mấy bận ưu tư

Nỗi đời ngỗng nghễu tù mù tình yêu

Hỏi rằng: “Gió có nói điêu?”

Một làn mát rượi hút chiều không hay.

 

Nụ cười toét cả môi mày

Quay đầu thấy bóng ngoẵng dài lê thê.

 

Bắp ngô chẳng phải ngô nghê

Mà xanh chồi biếc ngày về gió đông.

 

Chén trà khuấy động long cong

Chanh chua với đắng để lòng tím tê.

 

Nỗi lòng tất cả tung hê

Buồn vui tiệc “lốc” 1 xong về ngổn ngang…


(1) Blog (tiếng Anh): nhật ký trên mạng máy tính toàn cầu (internet).

(2) Scarlett O’ Hara – nữ nhân vật chính trong bộ tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió” (Gone with the wind) của nhà văn Margaret Mitchell.

 

◦◦◊◦◦

 

GÁI

Gái giờ biến hóa khôn lường

Thoắt thành phù thủy thoắt dường nàng tiên

Cho trai mày phải đảo điên

Nhớ thương thương nhớ muộn phiền vẫn mê.

 

◦◦◊◦◦

 

THẦY CÔ

Ngọn đèn lả bóng trước sân

Nghiêng lời tâm sự tình thân sáng lòa

Tưởng rằng một chốc câu ca

Nào ngờ muôn thuở vẫn là thầy cô

Đường xa dẫu có nhấp nhô

Bàn chân bụi đỏ sóng xô cuộc đời

Lời thầy một vệt tình người

Kéo dài đến tận chân trời xa xăm

Chữ tâm tròn vạnh trăng rằm

Lời thầy nửa chữ cũng dằm trong tim

Một hai dẫu mấy nổi chìm

Ê a lời trẻ biết tìm nơi nao

Ngẩng nhìn bóng cả cây cao

Thì đem trăng xuống cài vào phấn bay.

 

◦◦◊◦◦

 

THẤY GÌ

Thấy gì em có thấy không

Một chiều gió lộng tồng ngồng tơ bay

Sợi dài trong suốt lẳng lay

Mắt nghiêng mắt ngó ô hay sợi gì !

 

Thấy gì em có thấy chi

Tiếng con bò ợ thở khì góc tre

Em ơi ! che miệng mà nghe

Tình ta chua loét quả me trong lòng.

 

Thấy gì một cuộc sắc không

Đèn khuya bóng ảo hồng hồng má em

Tỉnh người vô ngã bóng đêm

Tàn trong bóng lụi bên thềm sắc không.

 

Thấy gì ở tận bờ sông

Ngồi buồn cục đất ném không thèm nhìn

Thấy gì áo hở xinh xinh

Chổng chơ thành thị dáng hình “xếch-xi”. 1

 

Thấy gì có được mấy khi

Tiếng con dế gáy bên lề ô tô

Góc đường quán nhỏ cái xô

Ngàn cơn bát đĩa mộng mơ váng dầu.

 

Thấy gì em có biết đâu

Trời xanh biêng biếc là màu “ô-giôn” 2

Đại bàng tung cánh hùng hồn

Một chiều tránh bão bồn chồn rét run.

 

Thấy gì ở tận góc trời

Một người mong ngóng áo phơi mộng thường

Ngẩng nhìn một vệt khói suông

Mà len ngoắc ngoẻo nẻo đường thế gian.


(1) Sexy (tiếng Anh) là gợi cảm, gợi tình.

(2) Ozone (O3) là dạng thù hình của khí ô-xy, tập trung ở tầng bình lưu khí quyển trái đất.

 

◦◦◊◦◦

 

“CHUỒN CHUỒN CHỞ NẮNG SANG SÔNG”

“Chuồn chuồn chở nắng sang sông” 1

Ai mang một khối bềnh bồng trên vai

Cánh nghiêng đôi tiếng thở dài

Tình ơi ! Trơn tuột dấu hài rêu phong.


(1) Chuồn chuồn khiêng nắng sang sông – Bài thơ “Đêm thổ” – Hoàng Cầm.

 

◦◦◊◦◦

 

GỌI NHỎ I

Chỉ là gọi nhỏ thế thôi

Để anh vẫn biết bên đời còn em

Tỉnh đâu giấc mộng chợt thèm

Hai bàn tay nhỏ gói thêm nụ cười.

 

Chỉ là gọi nhỏ à ơi

Em ngồi vạch áo cho ruồi nó bu

Tắng tằng ướt đẫm lời ru

Đong đưa một giấc tối hù ca dao.

 

Bà Trưng cắt áo chiến bào

Lưng voi gọi nhỏ ầm ào bão nghiêng

Xuân Hương thẽ thọt ưu phiền

Lưỡi đao thanh tục chặt xiềng xích gông.

 

Người yêu bé bỏng còn không ?

Cánh dầu xoay tít theo chong chóng đời

Anh nhìn mút ánh mắt rơi

Lời yêu gọi nhỏ xa vời quay quay.

 

◦◦◊◦◦

 

GỌI NHỎ II

Chỉ là gọi nhỏ nôn nao

Nhếch tha nhếch thếch hanh hao bóng tình

Góc phòng lặng lẽ một mình

Là anh khuất nẻo vóc hình xanh xao.

 

Chỉ là gọi nhỏ làu bàu

Khạc ra nửa chữ nuốt vào chẳng trôi

Câu thơ hơ hểnh làm rơi

Í nè ! Chụp lại những lời dấu yêu.

 

Chẳng thèm gọi nhỏ thào thều

Hét to một tiếng gọi liều: “yêu em”

Sét đâu chợt đánh sáng lèm

Xé toang một mảng trời đêm tặng nàng.

 

◦◦◊◦◦

 

BÔNG HỒNG NHỎ

Lòng mình chỉ có đắm say

Một bông hồng nhỏ bay bay cõi nào

Hả lòng nuốt lấy trăng sao

Bông hồng lơ lửng như cào cào bay.

 

◦◦◊◦◦

 

HAI CÂU

Em ngồi võ vẽ làm thơ

Giống như tè bậy giữa bờ thực hư !

 

◦◦◊◦◦

 

CHUYỆN TÌNH CHAT

Léo lèo bật “chát” 1 chít chơi

Sáng choang cái “ních” 2 của người tình mơ

“Chát” qua “chát” 1 lại bơ phờ

Cả hai đều “xạo” những giờ khỏa khuây

Ta vờ một cậu thơ ngây

Em vờ cô bé tình đầy đong đưa

Trên trời dưới đất từa lưa

Xã giao rào đón vứt bừa nó đi

Chúng ta cùng mộng mơ gì

Tìm trong ảo mộng điều kì diệu yêu

Ngắn dài nghĩ ít “chát” 1 nhiều

Ngờ đâu khoảnh khoắc hai chiều gặp nhau

Nam châm ở tận non cao

Sắt kia chìm vụn bể sâu thẳm nhìn

Cầu chì “chát” 1 nối làm tin

Nam châm với sắt bỗng tìm hút nhau

Vỡ òa như mối tình đầu

Từ trường – cái lưới chụp bâu chúng mình

Lá là xúng với xung xinh

Chàng chàng thiếp thiếp, mình mình ta ta

Lưỡi lè thở hổng có ra

Màn hình ngăn cách – đập bừa nó đi

A-va-ta 3 bé nhí nhì

Dễ thương em quá hi hi gọi mời

Lòng anh bỗng chốc sững sờ

Chu choa tròn trịa cái bờ môi yêu

Bàn tay chạm lấy nhè hều

Màn hình mỡ mịn yêu kiều da em

Giống như một cái hũ hèm

Da gà nhúng rượu đựng thèm một tô.

 

Anh thì in-ví-giơ-bô 4

Em thầm nhỏ nhẻ: hãy lồ lộ, hây 5 !

Chết mê chết mệt nàng đây

Ta xin hiển hiện này này có vui !

 

Hôm sau gặp cái “ních” 2 rồi

Ngẩn ngơ tự hỏi bồi hồi: là ai ?


(1) Chat (tiếng Anh): tán gẫu trên mạng máy tính toàn cầu (internet).

(2) Nick (tiếng Anh): tên hiệu, biệt danh trên internet.

(3) Avatar (tiếng Anh): ảnh nhỏ tượng trưng cho một người trên internet.

(4) Invisible (tiếng Anh): chế độ không hiển thị hình ảnh trên internet.

(5) Hey (tiếng Anh): từ gọi thân mật như: này, ấy ơi,…

 

◦◦◊◦◦

 

HÚ HỒN

Em cười hạnh phúc ngất ngây

Anh nhìn đắm đuối bay say hú hồn

Lả tình dáng tựa xe bôn

Vàng thun ôm gọn cái hồn nết na.

 

◦◦◊◦◦

 

EM NHÌN TRỜI QUA KẺ TAY

Bàn tay che lấy cả trời

Chong qua khe nhỏ, mắt người hớ xênh

Thon dài năm ngón tròn xinh

Làm sao kẹp lại chút tình cho nhau ?

Hở hang - khép nép pha màu

Khóe trời góc mắt lộn vào lẫn ra

 

Xa xa ở tận… xa xa

Mây dài trắng hếu gọi là… trời xanh

Nắng vàng bé tí lanh chanh

Nhảy lung tung vệt, chói vành mắt hoe

Bàn tay khi khép khi xòe

Cầu dao đóng-mở, tắt-lòe tình đêm

 

Ừ đây má ướt môi mềm

Ngũ tình - năm ngón biết chêm cái gì

Xuyên qua khoảng trống luồn đi

Tình như bóng nhỏ vụt đi chẳng về.

 

Bàn tay lật lại em nhe

Áp vào trước ngực thu về chính em

Để nghe thổn thức trong tim

Mắt nhìn trở ngược nhặt tìm vụn yêu.

 

◦◦◊◦◦

 

NỤ HÔN

Nụ hôn người tặng cho tôi.

Bây giờ trên má son môi vẫn còn.

Sờ tay khẽ quệt màu son.

Tan trong sóng bể đỏ mòn thành xanh.

 

◦◦◊◦◦

 

DẤU HỎI

Em đi dấu hỏi cong rơi

Gồng mình kéo thẳng thành đời chấm than

Đêm trong nhịp thở muộn màng

Nằm co dấu hỏi muôn vàn quặn đau.

 

Queo queo một cái tàu cau

Cong thuyền dấu hỏi trôi vào tuổi thơ

Con đò bến nước xác xơ

Bập bềnh dấu hỏi nằm chờ ai đây.

 

Khuất tầm xa lắc ngọn cây

Cành cong dấu hỏi chim bầy líu lơ

Ven đường cậu bé tơ mơ

Ná tay buông thõng ngẩn ngơ đứng nhìn.

 

◦◦◊◦◦

 

CHỢ TẾT MUA CHÂU

Thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long và Đài Trang

Đường gần rồi lại đường xa

Vòng vèo mê mãi mẹ và anh, em

Bụi đường cho mắt kèm nhèm

Cho anh chạy vội đuổi tìm bóng nhau.

 

Chợ chiều mua những hạt châu

Vàng son lộng lẫy trong màu tết ta

Dừng xe một góc hào hoa

Dìu nàng bước xuống nườm ra nượp vào

Tiền ư ! Mình sẽ tính sau

Châu em vơ hết gom vào lòng anh

Cái này nhỏ quá không anh ?

Còn nè bình rượu treo cành đẩy đưa

Đồng tiền vàng chóe em mua

Lộc thiêng sẽ nhúng vào chùa phật hương.

 

Người mua kẻ bán nhún nhường

Để mà giữ lại tình thường cho nhau

Em nghiêng mái tóc che đầu

Anh nghe nhồn nhột bọ cào đâu đâu

Bàn tay thoăn thoắt lần mau

Chùm châu em gỡ mối nhàu trong anh

Môi hồng răng khểnh mắt xanh

Em ngồi nép xuống cong cành giọt sương

 

Khẽ khàng chạm lấy tay thương

Anh nghe trắng muốt cả phường vàng son

Đông người xe cộ lon ton

Vàng châu biến mất, em còn bên anh

 

Những điều bóng lộn mong manh

Như châu đỏ thắm trên cành trên tay

Lắc ngang nhẹ hẫng gió bay

Đem treo góc phố phô bày người xem

Những điều khuất nặng trong tim

Như kim đáy bể khó tìm lắm em

Lại đây anh chỉ mà xem

Ngực anh châu nhảy thòm thèm vì em

Ừ mà khó nói em tin

Chỉ còn tiếng đập thình thình vẳng ra.

 

Ừ thôi mẹ bước lần ra

Mình mua cho chóng kẻo mà chợ tan

Xong về hai đứa tình tang

Châu kia là giả, châu nàng thật đây !

 

◦◦◊◦◦

 

KHÔNG ĐỀ

Nỗi buồn biết giấu vào đâu

Treo lên chót mũi núi cao hắt xì

Ấy là cảm mạo nhiều khi

Mắt khe nước nhỏ giọt chi nặng đầu

 

Nỗi buồn giấu biến đi đâu

Nuốt vào trong bụng nghẹn ngào chén cơm

Người tình bay thoảng cọng rơm

Rạ đồng ai đốt khói thơm buổi nào !

 

Bạn bè cơm áo cho nhau

Giăng trong mắc cửi chợ cầu phố xe

Giai nhân thấp chũn le te

È lưng gánh cái nắng hè vào thu.

 

Một mình quấn sợi lu bu

Kết thành một chiếc xích đu không người

Cùng anh lên nhé em ơi

Gió bay hụ hụ đừng rời lấy nhau

 

Bàn tay với lấy trăng cao

Ngắt ngang một cái cài vào tóc em

Trăng vàng huyền sử nhá nhem

Đêm nay sẽ đọc rõ thêm tóc huyền

 

Bé nè răng khểnh môi duyên

Vành cong cửa khuyết chiếc thuyền qua sông

Nhấp nhô trong cái bềnh bồng

Bờ xa lăng lắc ngựa hồng hí vang.

 

◦◦◊◦◦

 

TƯỜNG LỞ

Thể hiện: NSƯT Hồng Vân

Lở loang một góc mảng tường

Bụi rơi tơi tả mà thương đất bùn

Nắng là thiếu nữ mắt nhung

Liếc vào đau xói thêm vùng tả tơi

 

Cầu thang gác nhẹ thảnh thơi

Đè cho tường khóc ướt lời rêu xanh

Thằn lằn bò quảnh bò quanh

Để đêm tặc lưỡi tiếc thành quách xưa

 

Biết sao nói hết cho vừa

Một thời cứng cáp như vừa hôm qua

Sông xa luyến ái con phà

Áo cùn góc phố mơ hoa bốn mùa

 

Bàn tay lia lịa mà xua

Làm sao xua hết gió lùa trống tuênh

Độ lần tường rã long đinh

Thời gian lột hết bóng hình thân yêu

 

Này em gợi nhẹ đèn khêu

Tường trơ cả gạch lều khều xẩu xương

Vữa vôi kỷ niệm còn vương

Đã thành cát bụi chân tường hôm qua.

 

◦◦◊◦◦

 

TẦM XUÂN TÁI BẢN I

Rồi thôi tắt nến nhẩn nha

Hôn nhau cái nụ tím cà vườn xuân

Trèo lên cây bưởi hồng trần 1

Bước ngang xuống vội vấp chân la đà

Lấy chồng còn nét mặn mà

Nửa đêm lặng hát tình ca tặng chàng.

 

Nụ tầm xuân có xanh có biếc ? 2

Ngắt lần hồi để giết thời gian

Một, hai, ba, bốn… cành tàn

Không yêu rồi lại yêu càn nhít nhăng.

 

Chuyện con thuyền lăng xăng không đỗ

Xoáy mòng mòng lật ngố như chơi

Tưởng rằng câu chuyện dở hơi

Ca dao ướt nhẹp một trời quắt quay.

 

“Ba đồng một mớ trầu cay” 3

Hỏi gì chim chích lạc bầy bắt sâu

Ngỡ ngàng bóng nước chân cầu

Bàn chân khỏa vội nông sâu khó dò.


(1), (2), (3) Bài ca dao “Trèo lên cây bưởi hái hoa. Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân. Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc. Em có chồng rồi, anh tiếc lắm thay. Ba đồng một mớ trầu cay…”.

 

◦◦◊◦◦

 

MƯỜI NĂM

“Mười năm trên bước đường dài” 1

Vòng ôm trời đất cánh tay khoẳng khèo

Mười năm đá tảng cheo leo

Vỡ thành muôn mảnh buồn theo sỏi tình

 

Vũ đài một góc binh binh

Hư không đấm nát, tan bình hoa yêu

Nắng loang đồng cọ đồi xiêu

Xà beng nạy bật cả chiều tung lên.

 

Cỏ gà như tóc rối ren

Len vào trong gió nhỏ nhen lòng người

Con người như thể đười ươi

Cười nhe răng lợi cho hời hợt qua.


(1) “Mười năm chân bước trên đường dài” – Bài hát “Có một dòng sông đã qua đời” – nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

 

◦◦◊◦◦

 

BUNG XUNG

Bung xung là cái chi chi

Chả thèm hiểu rõ cái gì bung xung

Không cùng cho tận không cùng

Trắng đen lẫn lộn cho bung xung nhùng.

 

Lòng người lắm những bung xung

Ghét cho chí chét vờ mừng gặp nhau

Lá trầu trả lại miếng cau

Đem thương nhớ trả cho bầu rượu tăm.

 

Lằng nhằng mây giữa trời cao

Đen rồi trắng xóa đổ ào nước nôi.

 

Nào đêm mộng mị mưa rơi

Bung xung tóc rối ấm hơi chỗ nằm

Ngật ngờ đếm lá hỏi thăm

Tình duyên năm mới đừng dằm ớt cay.

 

Bung xung chén rượu vần quay

Bạn bè nghiêng ngả cái say đến gần

Mụ người tình vẫy bần thần

Con đường năm cũ hỏi rằng ở đâu ?

 

Lẽ nào mãi tận ngày sau

Tình ơi vẫn thế, nhĩ nhàu bung xung

Bàn chân dẫm một cái đùng

Con đường năm cũ lá tùng không rơi…

 

◦◦◊◦◦

 

LIÊN KHÚC

I – Hiện sinh

Tính sau… mặc kệ kiếp nào

Môi giờ đẹp lắm dám đâu hững hờ

Hiện sinh hôn vội - phù thơ

Tình trăm năm cũ một giờ cũng tan.

 

II – Quên

Giả vờ cứ bảo rằng quên

Em mang trái đất bắt đền tình anh

Nhúng vào nước mắt trong xanh

Đất thành nhào nhuyễn tanh tanh chút bùn.

 

IV – Chày

Dám xin hỏi vũ trụ này

Tình yêu nặng chịch cái chày đâm tiêu

Đãng lơ liếc xéo ráng chiều

Phập cho một phát “tiêu điều” ngón tay.

 

V – Chuồn chuồn ớt

Nhấp nhô lạng lách mà chơi

Đỏ lòm hí lộng một trời tuổi thơ.

 

VI – Nở

Thơ mang một chút lưng chừng

Rải lên mái tóc nở bừng thành đêm.

 

VII – Giữa trưa

Giữa trưa đốt đuốc kiếm tìm

Phấn hương còn mãi lim dim thơm lừng.

 

VIII – Đậm nhạt

Đầu tuần đậm sắc màu hương

Cuối tuần nhợt nhạt con đường ta qua.

 

IX – Vằn-Xì

Trai vằn vện gái xì-po 1

Bờ sông neo nẻo, con đò mẩn mê.


(1) Xì-po (từ lóng): khỏe khoắn có chất thể thao.

 

◦◦◊◦◦

 

NỆM BÔNG

Đau lòng như tấm nệm bông

Bên trong gai nhọn chích mông, ối chà !

Bàn tay mềm mại lần xoa

Mà nghe êm ái đến ba bốn ngày.

 

◦◦◊◦◦

 

LỤC BÁT TRUYỀN NHÂN

Thể hiện: NSƯT Hồng Vân và Ngô Đình Long

Giọng cười ngọt lịm Huyền Trân

Thổi vào lục bát truyền nhân vạn đời

Nào chàng thi sĩ thảnh thơi

Nào người khắc khoải đứng ngồi không yên

Nguyễn Du gánh hết ưu phiền

Góc trời đứng khóc mà nhìn Kiều đi

Mười lăm năm – cánh thiên di

Màn nhung khép lại, đời thì vỗ tay

Chòng chành nắng gió ngất ngây

Cỏ may 1 Nguyễn Bính rơi đầy đường quê

Đức Bốn 2 chẳng chịu quay về

Chăn trâu đốt lửa 3 mẩn mê cả chiều.

 

Sân chùa sư nữ buồn hiu

Vì hoa tự tử cánh thiu úa tàn

Lục bát chẳng chịu sang ngang

Để chùa sẽ rụng thêm tàn một bông.

 

Bên lề kinh kệ áo hồng

Gói thành một gói thả bồng trôi sông

Chuông dài văng vẳng thinh không

Xéo ngang gác nhỏ động lòng nhện giăng

Buồn thương mắc với vui mừng

Cúi xin lục bát em đừng quên anh.

 

Hai câu sáu tám quẩn quanh

Đi hoài đi mãi đời thành dấu xe

Bốn ngàn năm – rớt bên hè

Không chính thống – vẫn sắt se tình nguời

Khi kiều mỵ, khi lả lơi

Ca dao chuyên chở lứa đôi thề nguyền

 

Anh hùng sánh với thuyền quyên

Chí Phèo - Thị Nở trăng nguyền như nhau

Ca dao chỉ mớm khơi mào

Những mong sáu tám bạc đầu bên nhau

Nhưng mà nào dễ thế đâu

Bưởi vườn quay quắt trong màu tầm xuân.

 

Không thân cứ gọi là thân

Em xa như thể em gần bên tay

Một câu sáu – hết một ngày

Còn câu tám – mãi lưu đày tháng năm

Chiếu chăn xếp lại chẳng nằm

Ngày xưa còn sót góc thầm chéo khăn

 

Ngày nay lục bát truyền nhân

Có người nhặt nhạnh xa gần cỏ thơ.


(1) Bài thơ “Hoa cỏ may” – Nguyễn Bính.

(2) Nhà thơ Đồng Đức Bốn.

(3) Bài thơ “Chăn trâu đốt lửa” – Đồng Đức Bốn.

 

◦◦◊◦◦

 

ƯƠM

Chiến tranh qua đã lâu rồi

Vết thương ngày ấy trên người còn đau ?

Nhói lòng như cắt cuống nhau

Thôi đừng kể lại bạc đầu bé con

 

Anh hùng máu thắm như son

Cho màu cờ vẫy gọi non núi hồng

Lặng người tiếng nấc thinh không

Lời ru của mẹ chất chồng đợi con

 

Rừng khuya cánh võng cuốn tròn

Thịt da tan cả vẫn còn nắm xương

Linh hồn gởi bụi chiến trường

Tinh thần bào chiếc gậy đường Trường Sơn.

 

Thôi đừng nói chuyện thiệt hơn

Tấm lòng xóa hết mọi hờn căm qua

Giang sơn thu mối một nhà

Những người đã khuất thiết tha gọi mừng.

 

◦◦◊◦◦

 

MUỘN

I.

Muộn màng viết mấy bài thơ

Tài hoa rơi rớt ngật ngờ lượm lên

Miệng cười hí hửng xênh xênh

Nào ngờ chỉ thấy bụi trên tay mình.

 

II.

Muộn màng lỡ buổi bình minh

Quá trưa đứng bóng tuổi mình chiều thêm

Trễ tràng giấc ngủ trong đêm

Bình minh lại thức muộn thêm một lần.

 

◦◦◊◦◦

 

LẠI KHÚC QUANH

Khúc quanh ngỡ một lần thôi

Lục bình xanh biếc định trời quê hương

Sóng ngầm tuôn xoáy vô thường

Lở bồi thêm ngoặc góc thương quặn người.

 

◦◦◊◦◦

 

KHÚC HÁT CHIỀU HÔM

Thể hiện: Nghệ sĩ Đài Trang

Em ngồi bên chiếc dương cầm

Chiều hôm khúc hát ầm thầm lỏi len

Len vào ngóc cửa cài then

Thành tia sáng nhỏ rọi đèn trong anh

Bước đàn đừng vội đừng nhanh

Lỡ làng nốt – sẽ không thành bài ca

Nhưng mà đừng có nhẩn nha

Chậm thôi một nhịp – nắng tà tịch liêu

Nếu thương chẳng nói chi nhiều

Mượn lời cung bậc bắn xiêu tên tình.

 

Chiều hôm đến tận bình minh

Đời anh dài lẳng bằng hình vóc em.

 

◦◦◊◦◦

 

THANH ĐA MỘT GIẤC CHIỀU MÊ

Mặt trời treo ở giữa sông

Ánh vàng đỏ rực dát dòng mông lung

Lòng sông ngửa mặt hào hùng

Cho bàng bạc sóng thẳng tưng giữa trời

Há hà cười rộ cái chơi

Quay sang ôm chặt vóc người muội yêu

Một đời chẳng có bao nhiêu

Đoạn tình mấy khúc ném liều cho em

Nam nhi ví phỏng tòm tem

Chỉ cần gối thẳng tâm thêm dát vàng

Một chàng bợm bãi thênh thang

Quắc nhìn con chuột chạy ngang ngoài đường

 

Vội vàng tấp cạnh bờ mương

Làn môi tươi tắn cho thương má hồng

Luồn qua răng ngọc mênh mông

Len qua ngóc ngách em còn trong anh

Ngửa lòng một giọt xanh xanh

Kệ cho xanh đỏ, em thành ruộng dâu

Một ngày bể mặn về sau

Trùng dương hú gọi, hải âu lộn nhào

Bờ xa đám hội lao nhao

Khuôn trong sáo rỗng tào lao người đời

Thanh Đa lả một chiều lơi

Tóc em bé tẹo từng lời rối tung.

 

Thanh Đa một giấc mơ hồng

Mơ rồi lớ ngớ chiều không em về

Thanh Đa một giấc chiều mê

Tỉnh rồi tui tủi mình về không em.

 

◦◦◊◦◦

 

UẨN

Thể hiện: Nghệ sĩ Ngô Đình Long

Đau lòng dứt áo ra đi

Sau lưng nước mắt biết khi nào về

Nuốt vào mấy độ sơn khê

Vờ làm trẻ nít ngô nghê quên buồn

Thế là một thuở tình thương

Trái tim mọc ở bên đường thơm hương

Tạ đôi hai tiếng quê hương

Đập tan xương ngực ngẹt thương gập người. 1

 

Thôi rồi một thuở mênh mông

Người ta ném cái tình chung cho trời

Giống là một tiếng hắt hơi

Đừng mang giấu lẫn tiếng cười cho nhau.


(1) Nghệ sĩ Ngô Đình Long đã chữa câu thơ lại thành “Đập tan xương ngực ngẹt mà thương xót lòng” sẽ đúng vận và nhẹ nhàng hơn.

 

◦◦◊◦◦

 

TRANG CHU

Vô vi là giấc mơ hoa

Trang Chu chợt tỉnh bướm là là bay

Muội về bé bỏng không hay

Nhà chồng ở tận bến này buồn thiu

“Bồn ca” 1 ai hát buổi chiều

Người đem tam muội đốt liều hoàng hoa

Quan san lỏng lẻo rơi đà

Biên thành người cũ vị tha cho tình

Đúc khuôn đáy nước tấm hình

Nín hơi mà lặn bọt phình phình tan.


(1) “Học làm Trang Tử thiêu cơ nghiệp. Khúc Cổ Bồn Ca gõ hát chơi” - Thơ Vũ Hoàng Chương.

 

◦◦◊◦◦

 

SIÊU THỰC

Ngoái đầu thấy một người đi

Vác theo cái bóng nặng chì cái chân

Vàng quay xa tít vô ngần

Từng cơn gió túy bốc tầng ưu tư

Tình cờ trộn với hình như

Người mang nhan sắc đến từ bình minh

Dại khờ khởi một cái nhìn

Cuồng trong hơi thở hòa mình vào nhau.

 

◦◦◊◦◦

 

BỐN MẶT TÌNH

Xô ngang cái ghế vương quyền

Tình yêu gãy cụt tật nguyền đôi chân

Ba ngàn mỹ nữ cung nhân

Chỉ còn xác thịt dành phần cho vua.

 

Bên đời cơm cặn canh thừa

Mặc trời mưa tạt ghẹo đùa hôn nhau

Em nè mở mắt nhìn sâu

Mi dài rủ bóng ngả đầu tựa lưng.

 

Chân tình vấp ngã vù sưng

Ai mang muối xát, xát từng sợi gân

Ừ thôi một chút bần thần

Lan can hoa đổ nguôi dần cái đau.

 

Tay này bổ ngửa trái cau

Tay kia xòe ngửa lật mau ván bài

Em cười anh đã nói sai

Yêu nhau muốn cưới lại bày đặt nhau.

 

◦◦◊◦◦

 

Ừ THÔI EM ĐÃ LẤY CHỒNG

Thể hiện: Nghệ sĩ Thu Thủy và Ngô Đình Long

Ừ thôi nàng đã đi rồi

Trên đường gió thổi một hơi thở buồn

Ừ thôi nắng chả còn tuôn

Cây quên hớt lẻo bên truông nhớ đèo.

 

Ừ thôi mưa vẫn hút heo

Cái tình năm cũ bèo nhèo da hươu 1

Bật tay búng lấy đồng xu

Ngả nghiêng thế sự trăng chu mỏ nhìn.

 

Ừ thôi phố chợ lặng thinh

Một người trong suốt vô hình mà đi

Bờ vai chạm – chẳng có gì

Tình người hờ hững biết chi mà lần.

 

Ừ thôi sửa túi nâng khăn

Đời người chỉ có một lần đó thôi

Xuân Hương lắm những ngậm ngùi

Cả đời mong chỉ đó thôi một lần

Tài hoa mắc nợ gió trăng

Cho nên áo mặc mấy lần cởi ra.

 

Người gần mà lại mù xa

Mong em nhớ mãi tình là không tên 2

Thành an 3 mưa rũ buồn tênh

Mười thương 4 trên bước gập ghềnh tình ca.

 

Chích chòe sáo sậu ba hoa

Hót chi cho lắm trời già có vui

Êm êm một củ sắn lùi

Mong em nệm ấm cuộc vui chẳng tàn.


(1) Trang web Yahoo! “http://www.yahoo.com”.

(2), (3), (4) Mười bài hát “Không Tên” của nhạc sỹ Vũ Thành An.

 

◦◦◊◦◦

 

Thôi đành lỡ một chuyến đò

Tím trời ảo tưởng từng mò áo ai

Một mai sẽ gặp ngày mai

Anh đem đốt hết tháng ngày đen thui

 

Tiến là một bước thoái lui

Hên là quà tặng do xui tạo thành

Vóc người cọng khói mong manh

Tâm hồn gợi cảm màu xanh hữu hình

 

Đẹp bằng cái móng của xinh

Xinh thua xa nụ cười tình dễ thương

Lá là biết tả sao nhường

Em ngồi ngả ngớn: dễ thương quá trời

 

Bơi bơi trong cái hồ bơi

Như anh chập chũm chụp vời lung tung

Nào ngờ em nhảy cái ùm

Cái phao mềm mại phải tum “lụm” 1 liền.

 

Nắng soi bên giậu hàng hiên

Hoa nhài hoa lý vẫn điên như thường

Tội tình mấy cái mùi hương

Cuồng thơm hơi thở đêm nhường chúng ta

 

Trần gian ô cửa chui qua

Hoa cành lá hẹ anh ngà ngà say

Đắm mê vứt hết tháng ngày

Giật mình chợt tỉnh, tóc mây cuộn tròn

Rồi nè má ửng môi son

Tỉnh rồi lại muốn mê hơn những ngày.


(1) Lượm, nhặt.

 

◦◦◊◦◦

 

VÔ NGHĨA

Cái gì trong vẻo trong veo

Đồng tiền má lúm trăng treo nhoẻn cười

Chiêm nương tóc xõa ru hời

Tháp Chàm ủ dột nghiệm thời gian qua.

 

Đồ Mi Sol Rế tà tà

Mấy con nốt nhạc xuống và lại lên

Thương người xuôi ngược chông chênh

Vẳng bài cô lữ gập ghềnh lỗ tai.

 

Rượu tình trút cạn quay quay

Uống xong bập cả ly này thủy tinh

Vỡ tan trắng bụi thủy tình

Máu tươm khóe miệng giật mình… tỉnh queo

Quán chiều sấm nổ mưa đeo

Chớp lên nhoang nhoáng vong veo chạy ngoằng.

 

Lòng người có những tăng tăng

Mang hai giọt lệ cân bằng cái tâm

Bé nằm ngậm sữa mâm mâm

Ngày sau ngó lại âm thầm tiếc nguôi

Sói xanh lởn vởn xác người

Nhe nanh cả thẹn quỷ ngồi tương tư

 

Nhà ai dộng một cái cừ

Rung trong đất đá hình như vỡ nhà

Quỷ buồn hứt hứt vào ra

Rong chơi bốn bể vì nhà đã tan.

 

Vòng vèo sợi khói cây nhang

Cuốn theo thơm thảo dìu nàng vào mây…

 

◦◦◊◦◦

 

YÊU NHAU

Yêu nhau lúc ấy trăng tròn

Đến nay trăng khuyết vẫn còn yêu nhau

Cạp thương rổ rá vào nhau

Bẻ ngang cái cọng cỏ nhàu vẫn xanh

Pháo giăng bốn mặt lũy thành

Bắn cho tan xác cái thành lũy kia.

 

Lật trang cuốn tập vở bìa

Vẽ rồng vẽ rắn lia chia câu thề

Ngoằn ngoèo cọng bún bùa mê

Cuối cùng khoái nhất - hê hê em cười

 

Thế rồi xuôi ngược ngược xuôi

Chở em lắt lẻo bùi nhùi sau lưng

Sẵn sàng bốc lửa tưng bừng

Đốt anh cháy hết chẳng nhưn nhị gì.

 

◦◦◊◦◦

 

BÀI CA DOANH NHÂN I

Doanh nhân đi mãi xàng xê

Đến cùng lại thấy ngõ về quê ta

Hôm nay tiền bạc tiêu pha

Ngày xưa nước mắt nhạt nhòa hai trăm.

 

Khôn ngoan lẫn với lỡ lầm

Bẽ bàng hạt gạo đã cầm rồi buông

Người ghét bỏ, người lại thương

Chung quy cũng bởi lẽ thường… thế thôi.

 

Có người quy nạp kết bồi

Doanh thương xấu lắm, nhìn thôi chớ sờ

Nhưng mà đến trận Ơ-Rô 1

Ti-vi xinh đẹp ai người bán cho ?

 

Dồn hàng vào một cái kho

Bán cho thiên hạ cái no buổi chiều

Để đêm sổ sách đèn khêu

Chữ con nhảy múa như trêu tức người:

“Coi chừng sông lở như chơi

Bể dâu mấy cuộc nhà trôi cao tầng”

Quyết tâm trong cái cân phân

Đó là dũng khí trong phần đắn đo.

 

Tôi ngồi trên một bến đò

Nhìn xa chỉ thấy thuyền lo vẫy vùng

Nỗi riêng ấy cũng niềm chung

Công thương mong sánh bước cùng sĩ nông

Sa-pa nắng đẹp chiều phong

Tung tăng cái mộng trời hồng phương nam.

 

 

Học làm mấy cậu doanh nhân

Bóc mình tôi bán cái phần tiên thiên

Lá thông nhặt lấy làm tiền

Tôi mua hết nỗi muộn phiền của em.


(1) Giải bóng đá châu Âu (Europe).

 

◦◦◊◦◦

 

HOA RƠI ĐƯỜNG ẤY

Nhành cây giờ lại hoa rơi

Trên đường tím ngắt cái lời của hoa

Mặt đường tái mặt kêu ca

Nhưng thôi nín lặng cho hoa trút niềm.

 

◦◦◊◦◦

 

MỞ CỬA A TỲ

Từ nay tôi chẳng còn buồn

Vì em cướp cạn nỗi buồn của tôi

Từ nay tôi lại thấy vui

A Tỳ địa ngục mở hồi chuông ngâm

 

Phật người ma quỷ ôm chầm

Hót lên mấy tiếng tay cầm lấy tay

Điệu “Van” 1 cùng nhảy cuồng say

Quan Âm cười ngất ôm xoay thị Mầu

Quang Trung xoa vội cái đầu

Thấy mình trọc tếu qua cầu thành sư

Ừ thôi thoáng chút ngần ngừ

Cười vang ngật ngửa nhà sư anh hùng

 

Trí Thâm gậy quật Đài Sơn

Triều âm sóng vỗ nỗi hờn mất tiêu

Mâu Ni thả một cánh diều

Che trùm trời đất cái điều hư không.

 

Hào quang lấp ló chùa trong

Khói nhang quấn quít như vòng xích treo

Tôi đu qua một cái vèo

Bờ tường hoa chúc bắt heo mập về

Tỳ kheo la hán tung hê

Đẩy đưa cẩm thạch lối về Phật quang

Ố là chạm lóe mấy gian

Tôi qua bên đó thắp làn hương ca

Chách bùm, bùm chách, cha cha

Niệm câu phật hiệu gọi là “Tăng-gô” 2.

 

Nhìn qua bát nước ngọc hồ

Thấy trong bóng múa lô nhô có mình…


(1) Valse: điệu khiêu vũ Valse.

(2) Tango: điệu khiêu vũ Tango.

 

◦◦◊◦◦

 

CHÙM HOA ĐÀ LẠT

I.

Đồi nghiêng choãi xoạc chân dài

Hồ thơm nhấp nhỏm những ngày lăn tăn

Phong phanh cúc ngực mở dần

Chút thân nhục thể tan dần kẹo the.

 

II.

Chùa chiền lạnh lắm sư ơi

Gối chăn kinh kệ gấp hơi hướm buồn

Chừng đâu lạnh ngón tay thuôn

Xui cho mõ lạc cùng chuông gõ nhầm.

 

III.

Con chim đứng đợi mà kêu

Đồi chè khoác áo gấm thêu sọc rằn

Bậc thang từng bước lần khân

Đi vào xanh biếc bâng khuâng lối nào.

 

IV.

Thông xa chỉ thấy nhọn đầu

Chọc vào cái khoảng nâu nâu da trời

Dã quỳ biến mất tăm hơi

Dọc đường đụn rạ có nơi cũng vàng.

 

V.

Con đường cuống quít vòng qua

Mây bay lẩn quẩn khói nhà ai phun

Vắng teo, trời lạnh, mưa phùn

Chớp thời cơ đó, tôi hun má nàng.

 

VI.

Ngôi nhà Pháp thuộc gió lay

Bây giờ ta vẫn cứ xài êm ru

Từng đôi ống khói gật gù:

“Cái thời xa lắc hình như cũng gần”.

 

VII.

Ngọt ngào đất đỏ ba-zan

Nuôi thông lớn phổng cành ngang dọc dài

Xiên xiên dốc đổ chia hai

Con đường đất đỏ lại dài thêm ra.

 

◦◦◊◦◦

 

ĐÀ LẠT KÝ I

Sương mù tôi tưởng là mây

Mây bay lại ngỡ một ngày đang trôi

Cũng màu trắng xóa đó thôi

Sương mây lẫn lộn trong tôi nhì nhoàng

Nhập nhòa bóng lộn rừng hoang

Đêm chưa muốn xuống, chiều toan lủi về

 

Trông xa khoảng tối nương chè

Dập dềnh như một chiếc bè tha hương

Chui qua hun hút con đường

Dường như tôi đã thành sương mất rồi.

 

Ngọc lam lăn mãi chân đồi

Cánh hoa nhỏ xíu đãi bôi làm gì

Người ta cứ đến rồi đi

Không dưng tôi lại thầm thì với hoa

 

Hà hơi thở một cái hà

Thổi tung bốn cõi tốc tà áo bay

Tú cầu 1 tròn lẳng mê say

Gieo trong trời đất chọn ai bây giờ.

 

Xuân Hương ngồi lại bên bờ

Nàng đang thủ thỉ với hồ Xuân Hương

Lăn tăn sóng gợn mà thương

Sao nàng không hỏi tôi đương nghĩ gì ?

 

Chợ người mua bán chi chi

Đường về Âm Phủ có gì ăn không ?

Áo khăn có bạch bán hồng

Tôi nhìn lên ngọn trăng trong rợn người

 

Sẻ nâu nhảy nhót dễ ngươi

Tôi nâng chén rượu cợt cười rồi thôi.

 

(1) Có một loài hoa cũng mang tên Tú Cầu.

◦◦◊◦◦

 

KHÔNG ĐỀ 2

Em đi đoạn mái tóc về

Bồng bềnh tiểu thuyết trang thề xé đôi

Nước trong xẻ ngọt làn ngôi

Lìm kìm dẩu mỏ qua rồi lại qua

 

Phà im bóng đổ giang hà

Dùng dằng sóng nhỏ em à đừng đi

Mênh mông để lại nhu mì

Thôi đừng em ạ, sắc gì cũng không

 

Ngọn thơ đốt mảnh giấy lòng

Chập chờn tro bấc bụi phong long tàn

Phủi tay dợm bước về toan

Bỗng dưng bụi lốc phủ vàng núi non

 

Vất vương sợi tóc cỏn con

Mặt trời chúm miệng môi son ráng chiều.

 

◦◦◊◦◦

 

KHÔNG LỜI

Ánh đèn bọc lấy hạt mưa

Mang theo bong bóng cũng vừa vỡ tan

Hắt qua bên nớ xiên quàng

Bên đây trú đụt một hàng lỡ chân

Gói khăn cuốn chặt vào thân

Áo mưa hoang hoải người lần thành ma.

 

Hình như một chốc thoáng qua

Tôi xoay người lại thế là chạm em

Qua đôi kính ướt kèm nhèm

Tôi nghe khe khẽ biết thêm không nhiều

Hình như gió lẻ hơi xiêu

Hình như thoáng lạnh nhẹ hều em run

Hàng hiên em bước mông lung

Chiếc xe em cũng ngập ngừng đạp-thôi

Hình như máy cũng nổ rồi

Hình như bóng vỡ hoảng trời mưa xuôi

Bàn tay lóng ngóng ngâm ngui

Em chầm chậm chở ngậm ngùi vào đêm.

 

Hạt mưa vây lấy ngọn đèn

Loanh quanh tôi bước ướt nhem mũi giày.

 

◦◦◊◦◦

 

CHẲNG ĐẦU KHÔNG ĐUÔI

Đêm nay lại thức một mình

Thói quen muốn bỏ trùng trình lại thôi

Màn hình run rẩy bồi hồi

Nhạt nhòa như thuở còn ngồi bên nhau

 

Nhớ thương viện dẫn vào đâu

Câu thơ vẹo cổ chẳng đầu không đuôi

Nè đây một muỗng ngậm ngùi

Mỡ hành nước mắm chiên xùi cả lên

 

Không ! Không ! ai chớ bắt đền

Ái tình là món không tên làm càn

Cứ ăn quáng hãy ăn quàng

Ngon thơm trong cái tấc gang khét vàng

 

Rau dưa thương cải hoa vàng

Bướm ong đủng đỉnh lang thang chợ tình

Em này nhan sắc hơi xinh

Em kia không xấu gọi mình bằng anh

 

Hoa vàng thương trộm rau xanh

Nồng nàn cay xé mùi hành tỏi tiêu

Tôi còn lại được bao nhiêu

Giấc mơ vung vẩy cho tiêu tán đường

Ờ thương một rổ tình thương

Vít vung cho tất, lại dường đầy thêm

Chả thèm phên dậu dậu phên

Gió lùa phổi rộng bụng tuềnh ái ân

 

Đêm nay mình thấy nhẹ bâng

Vì chưng nhận thấy vầng trăng không già

Tôi nằm đợi giấc mơ xa

Tiếng xe váng vất vụt qua cái vù.

 

◦◦◊◦◦

 

SÀI GÒN MUÔN NẺO CÀ PHÊ

Sài gòn muôn nẻo cà phê

Bao nhiêu nấm mọc chẳng hề ế đâu

Cho người một góc đen nâu

Tranh tranh tối sáng ngõ hầu vờn nhau.

 

Nơi lộng kính nơi quê mùa

Cũng như gái góa giả vờ nai tơ

Nơi khúc khuỷu nơi lững lờ

Cố tình để giọt cà phơ phạc người

 

Có nơi hầm hố lôi thôi

Có nơi thanh lịch gái ngồi tréo chân

Có nơi hun hút đường hầm

Lỗ chui nhỏ xíu chết bầm cậu Tây.

 

Có người chiêm nghiệm nhâm nhi

Dòng phê luân chuyển người đi kẻ về

Có người khuấy cốc cà kê

Xáo tung câu chuyện bên lề nổ ran

 

Em này ăn mặc hở hang

Sao anh lơ đãng em càng buồn thêm

Em này cổ kín như nêm

Anh ơi hãy cúi ngó thêm vài lần

 

Ủa gì tít tít tò te

Dế anh chút gáy khỏe re ỡm ờ

Em này mình sẽ đu đơ

Em kia nhớ lắm ! Bao giờ mới nguôi

 

Mấy em “ba-bếp” 1 lui cui

Pha bao ngon ngọt rồi chùi miệng không

Ly tan vỡ bọt phồng phồng

Chọi thêm đá cục đừng nồng… nhớ không !

 

Ván bài vầy cuộc chưa xong

Đỏ đen máu lắm đi tong thời giờ

Anh Y anh Z 2 lơ ngơ

Lần đầu cạch mặt ngẩn ngơ ví tiền.

 

Người điên chẳng biết mình điên

Nên chi sung sướng hơn xiền chúng ta

Cà phê nhập cuộc phòng trà

Đêm đêm tiếng hát tiếng ca dập dời

Hát xong nốt nhạc cho đời

Có nàng ca sĩ nhìn trời tắt sao.

 

Hẹn nhau thậm thụt thì thào:

“– Ở đây chẳng có thằng nào ngó đâu”.

 

Ơ kìa trốn vợ đi đâu

Mong mai mốt nọ nước dầu hòa tan.

 

Xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng

Đẩy đưa đưa đẩy vài hàng xã giao

Mình bàn công chuyện đi nào

Thẳng cong đắng ngọt trộn vào mới ngon.

 

Sài gòn muôn nẻo cà phê

Sáng đi lạc lối chiều về lê thê

Người điên chẳng biết cà phê

Thế nên chẳng dãi dầm dề đắng môi.


(1) Bar (tiếng Anh): quầy bán rượu, thức uống.

(2) Ký tự la-tinh Z: có thể đọc là “dách”.

 

◦◦◊◦◦

 

NGÀN NĂM

Ngàn năm sực tỉnh bóng ma

Ô hay mình đã ra người thiên thu

Ngàn năm ngồi khóc hu hu

Không tin chớp mắt đã vù ngàn năm.

 

Ngàn năm trống mái cúc cu

Một năm lẻ bạn tiếng gù gọi hoang.

 

◦◦◊◦◦

 

HÚP CANH

Véo vèo tiếng thớt tiếng dao

Ai băm thế sự trộn vào nồi canh

Có khi thi thoảng hương hành

Có khi cục thịt chành vành nổi trôi

 

Bồng bềnh em mọng nước môi

Hai bên khóe mép mỡ chài mồi thêm

Xụt xì mắt mũi chảy nhèm

Húp lên múc xuống muốn tìm lại quên.

 

Làm thơ một thứ đừng nên

Uống ăn tục sự lềnh khềnh chẳng chơi

Nhưng trời vốn bắt tội người

Quay cuồng trong cuộc săn mồi câu cơm

 

Phải người như một cọng rơm

Gió mang gió thổi khói thơm quê mùa

Vờn trong một góc sân chùa

Bát cơm chú tiểu miệng lùa vô ưu.

 

◦◦◊◦◦

 

VÔ NGHĨA 2

Người ơi nắng sắp sập rồi

Cánh hoa di động chuồn bơi nhịp nhàng

Bước lui rồi lại trông ngang

Tia hồng tẹt nẹt chạm bàn tay xương

 

Người dưng chẳng giận đừng thương

Chấp tay khấn nguyện lệch đường tóc mai

Tóc mai cấn đứt đêm dài

Sợi nào cũng mảnh chẳng dài được lâu.

 

Lầu cao ngoắc ngoẻo lầu cao

Người như con kiến ầm ào chúc chen

Cái xe hấp háy ngọn đèn

Cười bon khủng hoảng gọi tên đường dài.

 

◦◦◊◦◦

 

BÂY CHỪ BÀY ĐẶT NGHE MƯA LẠI BUỒN

Hững hờ chuyện cũ mưa xưa

“Bây chừ bày đặt nghe mưa lại buồn” 1

Động lay cuồng vội xưa thương

Bây chừ dưng dửng lời đường mật kia

 

Nhùng nhằng bẻ gối làm hai

Xếp cho phẳng lặng hình hài ấm êm

Trăng gieo một lúm duyên ngầm

Không ngờ lộ liễu lớn dần thành em.

 

Trong mưa ai bắt ngọn đèn

Cho mưa len lỏi vào tim người nhìn

Trắng đêm từng giọt thanh minh

Nhìn mưa không biết là xinh hay buồn

 

“Đàn mưa” bài cũ thơ thương

Lần theo vết mực thấy buồn nôn nao

Trăng soi xa lắc ngọn đầu

Tôi nhìn với ngọn sầu đâu đắng ngầm.

 

Kiếp người đủ vốn trăm năm

Trả sao cho hết vạn năm mưa dài

Yêu đương, sống chết, tỉnh say…

Những điều sáo rỗng lại hay không ngờ !

 

Tháng năm mưa chẳng trái mùa

Rồi đây sẽ đến một mùa không mưa.


(1) “Bây chừ nghe mưa lại buồn”: Lời bài hát “Mưa trên phố Huế” – nhạc sỹ Minh Kỳ và Tôn Nữ Thụy Khương.

 

◦◦◊◦◦

 

BẢY NỐT

Lời yêu thoát ở trên môi

Hốt nhiên đoạn nhạc nốt rời rạc bay

Thành hoa thành nắng thành mây

Thành dòng sông nhỏ thành bầy chiên chăn

Ma-sơ 1 vốn dĩ hiền lành

Thẩn thơ bắt gặp và đành động tâm

Bẽ bàng đạo hạnh mười năm

Ma-sơ 1 run rẩy ôm chầm mi pha.

 

Lời yêu sấp ngửa khung ca

Hốt nhiên ngã xuống nốt tà tà rơi

Si tình chỉ một nốt thôi

Đố sao không quỵ trước lời giai nhân.

 

Lời yêu vọng ngữ ngân ngân

Bổng trầm trật khớp lạc thần bong tim

Giơ tay níu lấy màn đêm

Bỗng dưng nhức cả một miền ái ân.

 

Lời yêu đặt kẻ ngoài sân

Dãi dầu nắng gió nốt lần lần tan

Rê qua một nhúm cát vàng

Cười la phóng đại là vàng đấy em.

 

Lời yêu nhúng nhạc cho mềm

Sòn sòn dính mấy hạt nêm lưỡi đầu

Ngọt ngào thoáng chút tan mau

Nốt tình nốt tứ biến đâu mất rồi.


(1) Ma soeur: nữ tu.

 

◦◦◊◦◦

 

KHÔNG ĐỀ 3

Tình duyên mấy lượt sang ngang

Nửa đành nửa đoạn lỡ làng khói xuân

Ừ xa tơ tóc trắng ngần

Gọi chàng khản giọng tự dưng mắc cười

 

Em cười em muốn lả lơi

Chàng mang hơi hám nhuộm đời của em

Thoát y tắm, vạn người xem

Em không thèm rửa cái đêm với chàng

 

Trong thơ con bướm nó vàng

Con bò thế tục cũng vàng đó thôi

Đàn ông muôn vạn cái tôi

Giống nhau một chỗ không ngờ khác nhau

 

Chàng ơi đổ rót vào nhau

Chàng em ly nước không màu long lanh.

 

◦◦◊◦◦

 

RU ANH

Tóc dài lắt lẻo lắt leo

Sợi mong mỏng mảnh muốn khều ngại thôi

Thơ tình hót mãi nhàm rồi

Anh ơi hãy “kít” 1 và thôi nói nhiều

 

Nè nè em có vòng eo

Lượn quanh một dốc đèo trèo… lên mây

Ru anh giấc ngủ thơ ngây

Căng tròn ngực mọng em bày biện ra

Ngả mình ư ử em ca:

“Cõi trần gian chỉ có ta và chàng”

 

Em thương chàng vốn đa mang

Dấu xưa nước mắt nhỏ vàng trăng thâu

Ba năm gió lộng chân cầu

Mang theo lưu luyến đẩu đâu tấc trời

Chàng về lộng kính tình thôi

Treo thành kỷ vật để rồi hãy quên

 

Trúc xinh trúc mọc bờ kênh

Em xinh vì đã ở bên với chàng

Thương chàng lại cứ đa mang

Khư khư giữ lấy bóng hàng thông reo

 

Lời ru thuyền sóng buông neo

Em trang trải nắng và nheo mắt nhìn.


(1) Kiss (tiếng Anh) là hôn.

 

◦◦◊◦◦

 

LẠC

Dường như em đã gặp ta

Ở đâu đó trong bao la đất trời

Từ ngày lạc mất em tôi

Loay hoay tìm mãi nụ cười hồn nhiên

 

Giá như được một lần điên

Là siêu thoát mọi muộn phiền thế gian

Dung nhan một cuộc hoa tàn

Như sương buổi sớm và bàn tiệc vui

 

Có khi những tưởng ngậm ngùi

Bỗng dưng thành một trận cười không đâu

Góp lời mặn ngọt cho nhau

Thành bao nhặt nhạnh cỏ nhàu nhạt vương

 

Cao sang hẳn có tầm thường

Cũng điều mọi rợ chưa tường đặt tên

Văn minh như một ngọn đèn

Không soi được khoảng tối đen chân mình

 

Nguyễn Du thương lắm nàng Kiều

Tiểu Thanh và cả ngoa điêu của đời

Lời quê có hẳn dông dài ? 1

Những điều trắc ẩn dẫu cười cũng đau.


(1) “Lời quê chắp nhặt dông dài. Mua vui cũng được một vài trống canh” – Truyện Kiều – Nguyễn Du.

 

◦◦◊◦◦

 

KHÔNG THÍCH KHI NÀNG HỎI TÊN

Nàng ơi nàng có biết hông ?

Họ tên là cái vỏ không có gì

Nàng ơi hãy nói điều chi

Ngoài tên ngoài họ ngoài lời hỏi thăm.

 

◦◦◊◦◦

 

SIÊU TƯỞNG

Ví rằng người đẹp đi tu

Làm sao cạo hết lu bu quanh mình ?

Gái xinh lượn giữa chợ tình

Anh ơi thanh sắc mình dành cho nhau

Hồng mai vẫy gọi lan đào

Nỗi buồn thở một cái phào… mút môi

Cặp thì đồng nghĩa với đôi

Tình yêu đồng nghĩa trên đồi giao hoan

Sấm giông mưa chớp đì đoàng

Ma-sơ 1 đồng ý giao hoan giữa trời

Vú nà nuột, vú nõn tươi

Ma-sơ 1 run nụ bóng cười nhụy hoa

 

Ngẩn ngơ giữa cõi ta bà

Ni cô tự hỏi Phật là tình ư?

Cớ gì mình phải đi tu

Con chim nó hót bướm vù vù bay

Cớ gì uống rượu mới say

Nhìn anh em cũng ngất ngây điên cuồng

Và chàng thi sĩ cứ tuôn

Yêu mê trên ngọn bút luồng thăng hoa

Chấm vào giữa rốn kiêu sa

Đường cong vệ nữ lượn là thành sông

 

Dòng sông vốc nước cho đầy

Bàn tay bụm lại em vây lấy chàng.


(1) Ma soeur: nữ tu.

 

◦◦◊◦◦

 

MỘT CHÙM THƠ

I.

Không ngờ được gặp lại em

Kiếp này những tưởng tình đem chiên xù.

 

II.

Một đời ví lỡ cái xinh

Em treo sợi nắng chung tình cho ai

Cắt đôi trái đất mà xem

Bên trong là lõi vú em tròn đầy.

 

III.

Chung giường một giấc chông chênh

Hai nàng ôm lấy bóng hình vu vơ

Một chàng bảnh chọe “bô” trai 1

Tí ta tí tởn chạy bay vào lòng.

 

IV.

(Nàng): Ngước nhìn bên cội cây cao

(Chim): Con chim tíu tít: “Em nào nhìn anh ?”.

 

V.

Nàng ơi nàng ở đẩu đâu

Váy hoa sặc sỡ chỉ màu toét toe.

 

VI.

Trăng lười chảy sóng long lanh

Em nghiêng nhan sắc vào anh rót đầy.

 

VII.

Xòe tay đếm chiếc lá rơi

Đong thành nho nhỏ những lời yêu thương.


(1) Đẹp trai.

 

◦◦◊◦◦

 

CHẾT CHÌM

Thế là nắng ở trong mưa

Ướt nhem cái nụ môi đưa hôn mềm

Chống cằm bén mảng cười duyên

Em nhìn ! Anh chẳng dám nhìn được lâu

Chừ rằng hoa tỏa chiều sâu

Ai đâu dám để hương bâu quẩn mình

Ừ thì hoa đẹp hoa xinh

Chỉ e mình lại chết chìm trong hoa.

 

◦◦◊◦◦

 

TIẾNG ĐÀN

Phải người đã bỏ ta đi

Tiếng đàn rất ngắn có gì mà vui

Cọng dây lan đến chân trời

Tiếng đàn như hạt nước rời đợi khô.

 

Em nghiêng ngó em trầm trồ

Tiếng đàn hét toáng như vồ không gian

Dây chập choạng dây dở gàn

Tiếng đàn hất cẳng muôn vàn mộng mơ.

 

Tiếng đàn hạ giọng ơ hờ

Nửa là thương nhớ nửa vờ vịt yêu

Xuân hoa khoảnh khắc nở liều…

Mùa đông chưa tắt còn nhiều tuyết bay.

 

Dây nào trong trẻo thơ ngây

Dây nào vàng vọt càng gầy rạc thêm

Tiếng đàn chuốt lại cho mềm

Anh thơm đôi má diệu hiền của ai.

 

Tiếng đàn lẩn quất đâu đây

Tiếng em tiếng guốc trộn đầy lối đi

Lần tay mở ánh tà huy

Tiếng đàn cởi nốt cái khuy cuối cùng.

 

◦◦◊◦◦

 

NỖI NIỀM THÚY VÂN

Mấy trăm năm mãi đánh cờ

Kiều Kim giăng mắc nghi ngờ cho Vân

Thế thì lấy quách cho xong

Gánh chồng con chị ghé phần cho em.

 

Mười năm lưu lạc giang hồ

Chị thì sống trọn những giờ buồn vui

Cũng là cạn hết kiếp người

Cũng là hỉ hả một đời bi hoan.

 

Còn em gối phượng chăn loan

Người đời cười nụ phúc phần trời cho

Hiểu gì ? Tất bật sớm trưa !

Đêm đêm ôm mối tơ thừa người ta

Cùng chung một phận đàn bà

Sao em ngao ngán những giờ trống không

 

Chị giành sắc sảo khôn ngoan

Bao nhiêu vô vị đổ dồn cho em

Rửa nhà, quét bếp, nấu canh

Chàng Kim phưỡn bụng ngã cành lăn ra

Rồi thì ngâm ngẩm ngâm nga

Bài thơ thề hẹn đã ngà màu men.

 

Mấy trăm năm vạn nỗi niềm

Cuộc cờ chị mãi vầy duyên rối bời ?

Thế thì lấy quách cho xuôi

Em xin trả lại gánh đời đã mang.

 

◦◦◊◦◦

 

SƯ ĐA TÌNH

I.

Giai nhân mỹ mỹ miều miều

Đi qua để lại hương liều cho sư

Làm liều ? Sư có dám ư ?

Giai nhân cởi áo ngất ngư cọng hành

 

Cũng là xương trắng máu tanh

Sao sư lưu luyến chẳng đành bỏ quên ?

Lời thề giữ giới hớ hênh

Giật mình sư biết là mình nam nhi.

 

◦◦◊◦◦

 

BÍ QUYẾT

Có lần em bảo với tôi

Mùi hương dạ lý cho người say nhau

Em ơi hoa đã nhạt màu

Mười năm thi hứng đổ vào trời thơm

 

Dốc lòng viết đuối bài thơ

Mới thương tàn nguyệt câu hò đứt hơi

Bút rơi giọt mực đen thùi

Ý tình chưa tận ngọt bùi chưa tan

 

Em ơi trăng vẫn còn vàng

Mùi hương dạ lý vẫn bàng hoàng đêm

Lời ca chưa tắt anh đèn

Con tằm không chết tơ bền chặt đây

Những lời sáo rỗng xưa nay

Thơ buồn chưa chắc làm đầy tình yêu

Lời thề chưa chắc nói liều

Thơ vui chưa chắc như diều đứt dây

 

Canh tân cải cách bầy hầy

Khư khư hoài cổ càng bầy hầy hơn

Lơi khơi cá chép thờn bơn

Làm thơ như thể bướm vờn cánh hoa

 

Đột nhiên nổi hứng ta bà

Giữa đường đứng hát cuồng ca đôi bài…

 

◦◦◊◦◦

 

LÀM SAO

Rồi thì thi hứng bay đâu

Làm sao vẽ lại cái màu ngây thơ

Anh chưa đi hết cuộc đời

Thơ yêu đã lội lặn vào rong rêu

Màu xanh thu thủy mắt mèo

Màu hồng nhộn nhạo ôm eo bên hồ

Sen chưa đến độ vào mùa

Vài con cá nhí chạy ùa vào tim

Sóng tròn ghế đá linh dinh

Em cười khúc khích cho tình tứ rung

 

Tình nhân ơi hỡi tình nhân

Chỉ mong tô đủ một phần tình yêu

Tình yêu ơi ỡi tình yêu

Thi nhân trót phải những điều rối ren

Cũng là giây phút yếu mềm

Và nhan sắc ấy cho thêm mủi lòng

Bài thơ cái thuở chỉ hồng

So le cọng ngắn nhớ mong cọng dài

Trái tim chẳng phải chia hai

Chia năm chia bảy chia hoài hết đâu !

 

Nắm tay hỏi lấy ông trời

Làm sao yêu hết những người đáng yêu.

 

◦◦◊◦◦

 

KHÔNG ĐỀ 4

Ni cô ngụ ở trong chùa

Tâm hồn bay bổng quay tua mấy vòng

Lời kinh kéo cọng dây thun

Bốn phương Phật tử ùn ùn chạy vô

Hò lơ hò lớ hò lờ

Lôi câu kinh Phật đắp bờ ngăn sông

Trồng cây nuôi thỏ đào hầm

Em mang diệu đế chia phần cho anh

Anh mang thần lực trời sinh

Cài hoa lên mái tóc tình óng a

 

Ừ thì em mới hai ba

Xa anh một đoạn đã tà tịch dương

Ừ thì trót một lần thương

Một viên ngói bể trên đường đi qua

Năm năm cắt mặt giang hà

Da nhăn thêm chút mặn mà có duyên

Người xưa nói bến đậu thuyền

Con chim đậu ở hàng hiên bay vù.

 

Làm thơ đã trót lu bu

Quàng thêm lục bát không ngu cũng khờ

Mắt nhìn sáu tám bơ vơ

Không sao cầm được người ơi, nỗi lòng

 

Ừ thì lục bát truyền nhân

Sợ gì có đã thương lầm người ta

Bé xiu cái chuyện tài hoa

Chỉ mong gánh được mưa và bão giông

Để hồn Nguyễn Bính chạy rông

Bắn bi với trẻ mục đồng thảnh thơi.

 

◦◦◊◦◦

 

DÂNG

Lạy thầy từ tạ dung nhan

Thế gian xếp lặng hai hàng giấy bông 1

Lạy thầy tỉ muội tay không

Dâng thầy bốn mảnh xương gồng có gân.


(1) Cây Bông Giấy.

 

◦◦◊◦◦

 

GIỚI THIỆU SẢN PHẨM II

Đi qua hết chặng đường dài

Tiễn người ba bận trăng cài đêm thâu

Tinh thần dịch vụ như nhau

Lời thề như buổi ban đầu trao nhau

Hai bằng sáng chế phát minh

Quà thơm kẹp một chút tình phấn hương

 

Bây giờ sản phẩm thành hình

Như con rô-bốt 1 rung rinh nụ cười

Thị trường rộng lớn reo vui

Bán hàng khuyến mãi tuyệt vời mây xanh

Một là bán hệ điều hành

Hai là giảng dạy tận tình tận tay

Ba là chung đắp dựng xây

Thành trang điện tử lâu đài vút vun.

 

Bây giờ mời bạn đầu tư

Vốn là bảy sáu ngàn tờ đô la

Cũng từ sổ sách tính ra

Bao nhiêu con số rõ là trắng tinh

Bạn nè một cuộc bình minh

Cũng vì lợi nhuận mà mình yêu nhau.


(1) Robot: người máy.

 

◦◦◊◦◦

 

KHUNG TRỜI HỌA LẠI

Người đem thơ lửng lưng trời

Vài câu nhăng nhít viết rồi lại quên

Khung trời họa lại mông mênh

Ước sao tả hết những bình dị thôi

Vô thanh là nói hết lời

Nhà thơ sống tận một đời phàm phu.

 

Đông qua xuân lại hè thu

Bốn mùa xoay tít đèn cù mới vui

Nỗi buồn trăng tỏ đầy vơi

Niềm vui như cả bầu trời ôm trăng

Người ơi hãy cứ viết nhăng

Trăm năm lạc tiếng đàn cầm bên tai

Những gì còn lại hôm nay

Trời xanh mây biếc và bài thơ hay

Tiếng đàn như giọt rượu say

Mà người gảy đã gót hài cũng không.

 

Đời thơ hoa nở một lần

Một ngày sẽ đến úa tàn mà thôi

Mang hương sắc đến cho đời

Người ơi hãy viết những lời gió bay

Đâu rằng uống rượu vì say

Chẳng qua chỉ để đong đầy cuộc vui

Này em cạn chén uống vùi

Để ta còn hứng viết xuôi mấy dòng

Có chàng thi sỹ lông bông

Đèo nàng nữ sỹ bềnh bồng xuống lên.

 

Khung trời họa lại mông mênh

Yêu người bằng cả cuộc tình tài hoa

Người ơi đừng biết đến ta

Mà thương một tiếng đàn và bài thơ.

 

◦◦◊◦◦

 

TẶNG HẾT MỌI NGƯỜI

Tạ người cứu độ chúng sinh

Để ta còn biết tình hình bốn phương

Kìa trăng hỷ nguyệt vui đùa

Bách niên đại hiệp bốn mùa vân du

Thanh minh bạc trắng mái đầu

Má hồng nô nức vài câu phiếm đàm

Ơ kìa một cặp chim loan

Trần gian biệt phái gọi hồn cỏ cây

Thảo xong một chữ đức dày

Phận người mỏng tựa thổi bay mái chùa

 

Ơ kìa còn hết hay chưa

Nàng tiên thuở ấy mới vừa nguyên sinh.

Comments